Bởi Vì Được Gặp Em Truyện

tác giả Mộng Tiêu Nhị Thể loại tâm trạng Full like ngay

Anh hoàn toàn có thể từ vứt hết vớ cả, bởi vì Đúng Lúc chạm chán Được Em…【 Văn án một 】Mấy ngày ngay gần đây, ông trùm internet cấm dục trường đoản cú trước tới thời điểm này bị cư dân mạng chụp ảnh đi dạo cầu tàu vào tối khuya.Hai người mau lẹ dắt tay nhau lên đầu đề tin khủng giới giải trí, tài bao gồm và gớm tế.Tối hôm qua, lại có cộng đồng mạng tung hình ảnh chụp Dung Thâm và một mỹ phụ nữ đi ra từ khách sạn.Cư cư dân mạng phát hiện: Mỹ nữ trong ảnh chụp chưa hẳn mấy cách đây không lâu cùng cụ Diễm đi du lịch cầu tàu sao?Mà Dung thâm nám là ai?Dung rạm là đối thủ tuyên chiến đối đầu với nuốm Diễm.Quần chúng bắt đầu sôi nổi ăn uống dưa, nhanh chạy đến chọn sản phẩm ghế phía trước ngồi, đợi màn kịch tình yêu xuất sắc trình diễn.【 Văn án nhì 】Ngày nọ, anh em chí cốt trêu chọc nạm Diễm: "Cậu là sông băng vạn năm, giếng khoan tất cả sắc mang đến mấy đông đảo khoan không được, tuy vậy Khâu Lê đã thu phục cậu như thế nào?"Cố Diễm kẹp điếu thuốc trên tay, không tồn tại lên tiếng.Thu phục như vậy nào?Khâu Lê không thu phục anh.Mà là anh dung túng sủng nịnh Khâu Lê sinh sống trong trái đất của anh có tác dụng nũng, tùy hứng thậm chí còn là bá đạo.Hãy đón đọc mẩu truyện ngôn tình ngọt ngào này nhé!


CHƯƠNG MỚI NHẤT

Chương 58

DANH SÁCH CHƯƠNG

1 Chuyển cấp tốc đến trang
Hôm nay là một ngày cực kì nóng bức.

Bạn đang xem: Bởi vì được gặp em truyện

Sáng sủa sớm tinh mơ Đế Đô sấm sét ầm ầm, mưa to tầm tã. Khâu Lê mang đến rằng bây giờ trời sẽ nóng bức một chút, nhưng mưa lại to ra hơn hai giờ đồng hồ. ở đầu cuối trời thương từ từ mưa đã tạnh, phương diện trời bước đầu ló ra. Giữa trưa, trời nắng nóng gắt như lửa. Tp này tiếp tục ở vào lồng hấp. Tương đối nóng bốc lên từ mặt mặt đường như nướng cháy cả xe. Khâu Lê nhảy điều hòa vào xe đến mức lớn nhất, nhưng mà vẫn ko cảm thấy mát mẻ được chút nào. Trong trái tim cô lại thô nóng. Ở phía trước đã kẹt xe, nửa ngày cô mới nhích lên được một chút. Khâu Lê lấy di động cầm tay gửi một WeChat: 【 Cặn bã, có công dụng em muốn đi phân phối máu, mong đi đến nơi nào đó xa xăm hẻo lánh. 】 vài ba phút qua đi, cũng không có ai trả lời. Khâu Lê ấn tắt màn hình, ném cầm tay lên trên ghế phụ. Dòng xe tiếp tục chạy. Khâu Lê khá ngửa đầu tựa sống lưng vào ghế ngồi, nhìn vào gương xem gương mặt đã trang điểm của mình. Sắc đẹp mặt tiều tụy, quầng thâm mắt những thấy rõ. Lớp trang điểm cũng che không được. Mấy ngày nay chính vì việc của Dung Tư, cô buộc phải chạy ngược chạy xuôi. Ban đêm cũng cô không được ở tốt. Một giờ đồng hồ trước, cô còn vì vấn đề của Dung tư mà chạy khắp nơi. Tuy thế vẫn không tìm kiếm được người, đôi mắt thấy tài chính của doanh nghiệp có vấn đề, không có biện pháp nào cô đề xuất căng da đầu đi tìm kiếm ba cô, người được xem như thể người bạn bè của cô. Cô cực kì tin tưởng cha cô ko xem mặt đường tăng cũng trở nên xem khía cạnh Phật. Ai biết được, cô bị ông trường đoản cú chối. Bài toán của Dung Tư... Thất bại. Chuông di động cầm tay vang lên. Có tin nhắn giữ hộ đến. Mộ Thời Cảnh vấn đáp cô: 【 không nên đi cung cấp máu, chào bán xe là được. 】 Khâu Lê: 【... Thiệt sự anh thấy em bị tiêu diệt mà không cứu giúp sao? 】 chiêu tập Thời Cảnh: 【 vì chưng sao lại đề nghị cứu em? không tồn tại em, anh hoàn toàn có thể có một trong những phần gia sản, cũng không buộc phải thu dọn viên diện rối rắm nuốm em, đẹp nhất cả đôi con đường thì cớ sao anh cần giúp em? 】 Khâu Lê: 【 cặn bã, anh đã rứa lòng đổi dạ rồi! 【 tan nát trong tim 】】 tuyển mộ Thời Cảnh: 【 nhanh về công ty đi, doanh nghiệp thật sự chịu đựng đựng ko nổi, rất nhanh sẽ phá sản, không tồn tại gì ghê gớm, việc tiếp đến anh sẽ nuốm em xử lý. 】 Khâu Lê chú ý mấy dòng chữ trên màn hình, xoa xoa ấn đường. Tất cả mọi fan trong nhà phần nhiều không coi trọng bài toán cô xây dựng sự nghiệp, nói cô bị mù mới làm năng lượng điện tử thương mại B2B <2>, đó đó là đốt tiền. <2> B2B (từ viết tắt của cụm từ Business lớn Business) dùng làm chỉ hình thức kinh doanh, mua sắm giữa công ty lớn và doanh nghiệp, thường thì là tế bào hình marketing thương mại điện tử và những giao dịch ra mắt chủ yếu hèn trên các kênh thương mại dịch vụ điện tử hoặc sàn thanh toán giao dịch điện tử, một số giao dịch tinh vi hơn cũng rất có thể diễn ra phía bên ngoài thực tế, tự lập hòa hợp đồng, báo giá cho tới mua cung cấp sản phẩm. Vì vấn đề này mà lại cô bào chữa nhau với thân phụ mẹ. Ngay từ đầu đến chân từ bé dại gánh tội cụ cô mộ Thời Cảnh cũng không hề chất nhận được cô. Ở hội sở, hai mắt tuyển mộ Thời Cảnh tiếp tục nhìn về di động ở góc bàn. Màn hình vẫn luôn luôn tối, coi ra Khâu Lê lại cáu kỉnh. Ko đành lòng khiến cho tâm tình cô hậm hực, tuyển mộ Thời Cảnh lại trấn an cô nhì câu: 【 giữa trưa nắng đừng đi la cà xung quanh đường, về nhà nạp năng lượng uống tốt ngủ tiếp rước lại tinh thần, thuyền đến đầu cầu thoải mái và tự nhiên thẳng. 】 Một tay tuyển mộ Thời Cảnh kẹp điếu thuốc, một tay gõ tin nhắn, hoàn toàn quên mình còn đang kiêm một trọng trách. Những người dân khác bên trên bàn mạt chược đều vạn bất đắc dĩ nhìn chăm chăm Mộ Thời Cảnh, mà lại anh lại ko ngẩng đầu, một chút phản ứng mọi không có. Ngồi làm việc phía đối diện, Thẩm Nghiên nhìn không được ráng mạt chược gõ lên bàn: "Mộ Thời Cảnh, cậu ko được bao nhiêu bạn phẩm không một ai trách cậu, nhưng ít nhất cậu phẩm bài một chiếc đi chứ?" chiêu tập Thời Cảnh ngước ánh mắt Thẩm Nghiên một cái, ko phản ứng với anh. Khâu Lê trả lời tin nhắn: 【 em phá thuyền trốn nước nhưng mà lại mắc cạn ở bờ biển! 】 tuyển mộ Thời Cảnh "a" một tiếng, cô vẫn không thích về nhà. Anh chỉ có thể uy hiếp đáp cô: 【 Em tiếp tục không về công ty nữa, anh sẽ khiến cho bất rượu cồn sản cách xử lý hết toàn cục ve bên trên cây liễu bên hồ kia. 】 chiêu tập Thời Cảnh biết Khâu Lê đã không trả lời tin nhắn của anh, nhưng nhất quyết cô đang về nhà. Cô say mê ve, từ bé dại đã thích. Ở trong đôi mắt cô, kim cương lung linh so ra những kém với ve sầu kêu ngày rét bức. Thẩm Nghiên không kiên trì nói: "Mộ Thời Cảnh, cậu đầy đủ chưa?" chiêu mộ Thời Cảnh tắt di động, ngậm dung dịch lá vào miệng: "Không để yên!" Thẩm Nghiên: "..." Anh rất mong ném gò mạt chược này vào mặt tuyển mộ Thời Cảnh, nhưng ánh nhìn lại theo bạn dạng năng liếc thanh lịch người đàn ông vẫn nhắm mắt dưỡng thần bên trên sô pha khu mặt kia, sau cuối cũng từ bỏ. Chiêu tập Thời Cảnh cũng đưa mắt nhìn bên kia, cười cợt nói: "Nếu cậu không sợ ráng Diễm bị tấn công thức tiếp đến lại tìm cậu làm cho phiền, cậu mang bàn mạt chược này đánh tớ tớ cũng không ý kiến." Thẩm Nghiên chịu đựng đựng, hút một hơi thuốc, ý bảo liên tục chơi mạt chược. Ngồi ở sát bên Thẩm Nghiên là Triệu Tiêu Quân, tầm mắt cũng ko tự giác nhìn về phía cầm Diễm. Cô nhẹ nhàng chạm vào tay Thẩm Nghiên: "Ôi, trên tín đồ bạn của các anh không tồn tại đắp chăn, cân bằng lại thấp hoàn toàn có thể lúc tỉnh dậy có khả năng sẽ bị cảm giá buốt không? Thẩm Nghiên cười cười, "Đông chết new tốt, sống tốn lương thực." Triệu Tiêu Quân: "..." Cô ta ho dịu hai tiếng, rất hiếm lời nữa, hại bị chọc trúng trọng tâm sự. Thẩm Nghiên cười cười, đặt điếu thuốc lên gạt tàn, vẫy tay với nhân viên cấp dưới phục vụ, "Đi lấy thảm lông tới đây." chưa đầy mấy phút, nhân viên phục vụ đưa đến một mẫu thảm lông, "Thẩm tổng, có cần đắp lên cho nuốm tổng không ạ?" "Đưa cho tôi là được." Thẩm Nghiên nhận thảm lông từ ship hàng rồi thuận tay đưa cho Triệu Tiêu Quân: "Tôi muốn chơi mạt chược, không muốn đi, thiệt phiền phức." Triệu Tiêu Quân cầu mà không được, mỉm cười nhẹ nói một tiếng: "Chuyện nhỏ không tốn mức độ gì." Thẩm Nghiên nhìn cỗ dạng vui mắt của Triệu Tiêu Quân rồi lắc đầu. Anh với Triệu Tiêu Quân không thực sự quen biết nhiều, chỉ nên thường xuyên đi dạo với anh trai Triệu Tiêu Quân, sau khoản thời gian biết nhau, Triệu Tiêu Quân cũng liên tục đi cùng với anh trai mang lại đây chơi. Những lần Triệu Tiêu Quân hầu hết sẽ bóng gió hỏi anh, vậy Diễm có tại đây không. Nuốm Diễm tới, một mực Triệu Tiêu Quân cũng trở nên tới. Chủ yếu Triệu Tiêu Quân cũng chưa phát hiện, về đặc điểm đó tâm sự của cô ấy ta phần đa viết nghỉ ngơi trên mặt. Dẫu vậy mà Triệu Tiêu Quân rất cân xứng đối với thẩm mỹ phụ nữ của núm Diễm. Độc lập biết tiến lùi, lại không tồn tại bệnh công chúa. Đương nhiên, quan trọng đặc biệt nhất còn tồn tại gương khía cạnh đẹp. Hai tay Triệu Tiêu Quân cố chặt thảm lông màu quà nhạt, đi được một bước, tim liền hướng phía trong cổ họng mà dancing lên một chút. Cực kì khẩn trương. Nhì tay ráng Diễm để cực kỳ tự nhiên, gác sinh hoạt sô pha, khuỷu tay ném lên tay vịn sô trộn đỡ đầu, ngực khá hơi phập phồng, tương đối thở đều đều như là đang ngủ. Đây là lần thứ nhất Triệu Tiêu Quân quan sát anh ngơi nghỉ cự li gần như vậy, nhưng vẫn chính là bộ dáng vẻ lúc ngủ. Sự sắc bén thuộc đạm mạc đã mất tích đi, chỉ còn lại sự ôn hòa. Triệu Tiêu Quân nhẹ nhàng đắp thảm lông lên người Cố Diễm, đụng tác vơi như lông chim rơi xuống. Nhưng ráng Diễm vẫn tỉnh, vốn dĩ anh ngủ không sâu. Ko kịp chống ngừa, Triệu Tiêu Quân liền đối diện với ánh nhìn sâu không lòng ấy. Hô hấp Triệu Tiêu Quân như giới hạn lại, không có sức lực chống đỡ với ánh nhìn không bao gồm chút độ ấm, cô ta lập cập dời góc nhìn đi, tuyệt nhất thời nói năng lộn xộn: "Cái kia... Anh đã ngủ, em hại anh cảm lạnh." Cô ta lại không khỏi giải thích: "A, là Thẩm Nghiên nói... Thẩm Nghiên ao ước đưa thảm lông mang lại anh, tuy nhiên anh ấy đang chơi mạt chược mặt kia bắt buộc không đưa được." gắng Diễm ngồi dậy, đặt thảm lông qua 1 bên, "Cảm ơn." Cũng không nhìn lại Triệu Tiêu Quân, đứng lên hỏi phục vụ lấy một chiếc khăn lông khác. Thẩm Nghiên huýt sáo về phía mặt này: "Sao cậu lại ngủ nữa?" thế Diễm liếc góc nhìn Thẩm Nghiên một cái, không lên tiếng rồi đi vào toilet. Triệu Tiêu Quân ngượng ngùng ngồi qua, trong thâm tâm có chút ói nóng. Cô ta nhỏ dại giọng hỏi Thẩm Nghiên: "Có đề nghị Cố Diễm bị tôi thức tỉnh nên anh ấy không được vui không?" Thẩm Nghiên cười: "Đừng nghĩ về nhiều, cậu ta là 1 trong người lũ ông trưởng thành và cứng cáp từ đâu ra nhiều lúc không vui như vậy. Mà lại mà cô cũng đừng hy vọng cậu ta tương tự với đông đảo người đàn ông khác, cô đưa mang đến cậu ta chiếc thảm lông, trong trái tim cậu ta rất có thể tạo đề nghị gợn sóng." Triệu Tiêu Quân khẽ gật đầu, vào lòng thoải mái và dễ chịu không ít.

Xem thêm: Nam Thanh Niên Hiếp Dâm Bé Gái 7 Tuổi Sau Mỗi Lần Xem Phim "Đen"

Cụ Diễm đã không dễ ợt động lòng, đương nhiên Triệu Tiêu Quân tất cả biết điều đó. Cũng chính vì phụ nữ kề bên Cố Diễm muốn anh đối xử xuất sắc quá nhiều, hành vi giống nhau đã sớm ko đả rượu cồn được cố gắng Diễm. Thốt nhiên chốc, Triệu Tiêu Quân nhìn châm bẩm Thẩm Nghiên. Lúc này cô ta bắt đầu nhận ra, hoá ra Thẩm Nghiên vẫn sớm nhìn ra tâm tư nguyện vọng của cô ta... Thẩm Nghiên thường xuyên đánh bài xích với một cỗ dáng làm cho như không có việc gì xảy ra. Triệu Tiêu Quân khá mở miệng, đắn đo một lát rồi lại nuốt xuống tiếng nói của mình. Ráng Diễm thoát ra khỏi nhà vệ sinh, rửa phương diện xong, anh tỉnh hãng apple không ít. Triệu Tiêu Quân nghe tiếng chú ý lại, thấy chũm Diễm đang đi về phía mặt này. Nhan sắc mặt điềm đạm, áo sơ mi đã cởi quăng quật mấy cúc, ống tay áo gạch lên cao, giọt nước theo khuôn mặt chảy vào trong cổ áo. Body anh phát ra hormone nam tính không nói nên lời. Triệu Tiêu Quân suy nghĩ thầm, hôm nay bất luận thiếu nữ nào thấy một màn do vậy đều sẽ không còn thể không động tâm. Sau đó, có người vùng lên nhường vị trí cho thế Diễm. Núm Diễm xua xua tay, ngồi xuống ở mặt cạnh. Đầu óc vậy Diễm còn chưa tỉnh hẳn, anh ko có sức lực đánh bài xích với bầy họ. Chiêu mộ Thời Cảnh ném thuốc lá với nhảy lửa cho nuốm Diễm, thay Diễm đặt tại 1 bên không đem ra, trong các giọng nói lại ẩn một ít không thoải mái, anh hỏi chiêu tập Thời Cảnh: "Cậu giúp tớ hẹn fan thế như thế nào rồi?" chiêu tập Thời Cảnh: "Chú Khâu vẫn luôn ở Hongkong, có thể cuối tuần này mới về, cụ thể là ngày nào, tớ đã về hỏi lại bà mẹ tớ." Chú Khâu chính là chồng hiện tại của chị em anh, thời điểm anh còn bé dại ba bà bầu anh sinh sống với nhau không phù hợp đã ly hôn, tiếp nối từng tín đồ đi lập mái ấm gia đình mới. Khâu Lê đó là em gái cùng chị em khác phụ thân của anh, là 1 trong những tiểu lưu giữ manh. Vừa về đến nhà Khâu Lê nhảy mũi vài cái. Bố mẹ không có ở nhà, bảo mẫu mã tài xế đều có ở đây, mà lại trong đơn vị lại rất quạnh quẽ. Sau thời điểm chào hỏi xong, Khâu Lê ngay tức khắc lên lầu về phòng mình. Cô vẫn rời đơn vị trốn đi một tháng, trong chống vẫn ko nhiễm một hạt bụi. Khâu Lê ném túi xuống, úp phương diện lên giường, ngửi mùi hương vị thân thuộc của chăn nệm. Cô rất ao ước hôn mê ko dậy nữa, cũng không cần phải đối mặt với chuyện công ty. Khâu Lê nhắm mắt lại. Cô quá mệt mỏi, ý thức rất cấp tốc đã mơ hồ. Không bên chỉ ve nào phía bên ngoài cửa sổ gáy một tiếng, tiếp đó rất nhiều chỉ ve bên nhau gáy lên. Rừng liễu sống trong hồ nước phía sau công ty cô, ve sầu gáy hết lần này đến đợt khác. Rất nhiều người cảm thấy ve gáy siêu ồn ào, nhưng âm thanh này lấn sân vào tai Khâu Lê, chính là một khúc nhạc. So với khúc dương cầm khét tiếng đều êm tai hơn. Trong khi nhất thời, Khâu Lê ngủ ko được. Cô ngồi dậy, bước nhanh đi đến bên cửa sổ. Biệt thự nghỉ dưỡng nhà cô bao gồm vị trí không tồi, nhìn chiếu qua cửa sổ là có thể nhìn thấy hồ nhân tạo phía sau quần thể biệt thự. Cảnh xuân tươi đẹp, giống chũm ngoại đào nguyên. Ve sinh hoạt trên cây liễu xem như là cô nuôi. Cô thích hợp ve, chiêu tập Thời Cảnh từng cho tất cả những người bắt ve nhộng phóng sinh mang đến rừng liễu mặt hồ. Dịp vừa mới bắt đầu có người khác lưu ý cho bđs bắt ve sầu đi, nói là nghe âm thanh này vô cùng ồn ào. Sau đây Mộ Thời Cảnh lại thảo luận với lũ họ, cuối cùng bầy họ cũng không nói dòng gì. Ve sầu gáy vài phút, rồi dần dần im lặng. Bên hồ lại trở bắt buộc yên tĩnh. Khâu Lê chú ý mặt hồ phát lẩn thẩn một lát, tiếp đến cô đi mang lại tủ đầu giường mang ra một vỏ hộp trân bảo. Một cây cung, làm bằng gỗ cây liễu và dây thun. đó là hơn nhì mươi năm trước, ông nội vậy Diễm tạo cho cô. Cô vẫn luôn luôn giữ cho đến bây giờ. Lúc còn nhỏ, ông bà nội cô sống tại ngõ ngách Thượng Hải, tín đồ trong nhà phần đông đã dọn đi rồi, tuy nhiên ông bà vẫn không muốn dọn đi, nói là ngõ hẻm vẫn rất tốt, láng giềng quê nhà đa số quen thuộc. Siêu náo nhiệt. Ông nội cầm cố Diễm sống đối lập nhà cũ của cô, cũng tương tự với các cụ nội của cô, đều phải có thói quen thong thả sinh hoạt. Các lần nghỉ hè, cô các từ Bắc Kinh cất cánh đến Thượng Hải, cố Diễm cũng vậy. Chính khi ấy cô biết được Cố Diễm, một anh trai nhỏ tuổi cao to đẹp trai, mấy chị gái bé dại ở ngõ hẻm đều rất thích tìm nỗ lực Diễm chơi. Cô cũng muốn chơi cùng nạm Diễm, nhưng nuốm Diễm lại không tự tin cô phiền, không muốn phản ứng cùng với cô. Nhưng mà cô chưa bao giờ để sinh sống trong lòng, vẫn như cũ hằng ngày đúng giờ đi mang đến nhà cầm cố Diễm báo danh. Cụ Diễm có một cái cung, cô mong chơi, nhưng cầm Diễm lại không cho cô chơi. *Dưới đây là lời thoại bằng tiếng địa phương, bên trong ngoặc là nghĩa phổ thông. Cô liền tìm kiếm ông nội nắm Diễm: "Bập bẹ, ngô ao ước sao cung (ông nội, con vẫn muốn chơi cung)." Lại nói thêm 1 câu: "Muốn giúp chũm Diễm cũng dạng ngạch (giống như của nạm Diễm)." Ông nội cố gắng cười: "A kéo Thu Thu nha ước ao giúp thủ thỉ cũng dạng, đùa cung? (Thu Thu của chúng ta cũng mong chơi cung cùng với anh trai sao?)" Nhũ danh của cô ý là Thu Thu. Khâu Lê sửa lại: "Cố Diễm phân phát tựa thầm thì (Cố Diễm chưa hẳn anh trai)." Ông nội rứa cũng không nghĩ là nhiều, chỉ nhận định rằng hai người nhìn nhau ko thuận mắt đề nghị mới đối phó lẫn nhau nên cô new không call Cố Diễm là anh trai, ông nỗ lực ý nói với cô: "Phạt tựa rủ rỉ tựa rải? (không yêu cầu anh trai thì là dòng gì?)" Khuôn mặt bé dại ngẩng lên, bướng bỉnh nói: "Tú tựa cố gắng Diễm (chính là cầm Diễm)." núm Diễm đó là Cố Diễm, chẳng thể là anh trai. Anh trai không thể thích, nhưng nạm Diễm rất có thể thích. Sau đó, cô bao gồm một loại cung giống với cầm Diễm. Đương nhiên, cũng khiến ra ít nhiều họa... Giờ gõ cửa vang lên, "Thu Thu?" Là bảo chủng loại trong nhà điện thoại tư vấn cô. Khâu Lê hoàn hồn, "Dì Vương, cửa không tồn tại khóa." Dì vương tiến vào, bưng cho tới một chén bát nước gừng: "Con uống nhanh đi cho ấm." Bà ráng chén đặt trên tủ đầu giường, "Nếu lúc này con ko về đây, ta đo lường sẽ chuyển qua mang đến con." Khâu Lê là vì dì vương một tay nuôi lớn, bắt buộc tình cảm cũng không tầm thường. Khâu Lê đi qua, vòng lấy bả vai dì Vương, cúi đầu cọ cọ vào vai bà. Cô khôn cùng ít khi có tác dụng nũng như hôm nay. Con người lúc yếu đuối ớt, đều sẽ y hệt như trẻ con. Dì vương sờ sờ đầu cô: "Nhanh đi uống nước mang lại ấm." Khâu Lê gật đầu. Cô gồm tật xấu sôi bụng kinh, các lần vào thời hạn hành kinh đông đảo đau bị tiêu diệt đi sống lại, nghiêm trọng hơn là đề xuất đi truyền nước biển, mẹ đưa cô đi xem qua rất nhiều bệnh viện nưng cũng không kiếm được giải pháp giảm đau. Dì vương nói, chờ kết hôn sinh con thì sẽ tốt hơn. Mỗi lần đau không chịu nổi, cô liền hy vọng tìm một fan để kết hôn. Uống xong canh gừng, body cô đều ấm lên. Ngoài cửa sổ lại một trận ve sầu kêu truyền đến. Không ai biết ve kêu thuộc cây cung có ý nghĩa gì cùng với cô, trong cả Mộ Thời Cảnh cũng không biết. Khâu Lê mang cây cung cất lại ngăn kéo, nhìn điện thoại thông minh di hễ bị ném sinh sống trên giường, nửa giờ trước lúc cô đang ở trê tuyến phố thì nhận được tin tức của công ty. Là của chúng ta tài vụ giữ hộ tới, dễ dàng và đơn giản là thông báo tình huống thu đưa ra của tháng này, cảm thấy không được thu chi. Vào cuối tháng này Dung tư lại không đúng định, quá trình của tháng sau đều sẽ không còn thể triển khai. Khâu Lê vắt quần áo, dặm lại lớp make up rồi đi xuống lầu. Cô ngồi trên xe, nhờ cất hộ cho tuyển mộ Thời Cảnh một tin nhắn: 【 cặn bã, anh đã ở đâu? 】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *