Số mệnh đời người 7 phần do mình, đoán mệnh chi bằng cải mệnh

Website chuyên thông tin về đạo Phật. Thư viện phật giáo tất cả các clip sinh rượu cồn về học tập Phật, gọi Pháp, hình hình ảnh chân thực những vị Phật, tình nhân Tát


tin tức Phật học tập Danh tăng Văn học tập văn hóa tự viện những Chùa nội địa những Chùa Trên thế giới Phật pháp Giáo pháp những bước đầu học phật lịch sử dân tộc nghi tiết từ thiện tủ sách audio Âm nhạc Pháp âm Radio phật giáo Nhạc hóng phật giáo Thư viện clip Pháp thoại Thư viện hình ảnh Hình phật Hoa sen Chú tè Danh lam win cảnh

Có hay không số mệnh của mọi người

nhiều người vẫn tin tưởng rằng bất kỳ ai ai cũng được hiện ra với một số mệnh riêng. Số phận ấy quy định hoàn cảnh ra đời của mọi người (Sinh ra trong gia đình giàu sang xuất xắc nghèo hèn…). Căn số cũng bỏ ra phối tố hóa học của mỗi cá nhân (Sinh ra cùng với thân tướng rất đẹp hay xấu, mạnh bạo hay đau yếu, sáng dạ hay đần đần...).


Số mệnh cũng chi phối mối đối sánh tương quan với những người khác (Được các người thương yêu giúp đỡ hay bị nhiều người căm ghét hãm hại…).

Bạn đang xem: Số mệnh đời người 7 phần do mình, đoán mệnh chi bằng cải mệnh

 Số mệnh cũng chi phối sự thăng trầm trong cuộc đời (Lúc làm sao thì cuộc sống đời thường được an vui, dịp nào thì gặp gỡ nhiều tai ương hoạn nạn, cơ hội nào sự nghiệp thăng hoa, dịp nào thì lụn bại...).Để tìm hiểu về vấn đề này, chúng ta hãy cùng giải quyết các câu hỏi sau: Có hay không có số mệnh? Số mệnh do đâu mà lại có? Số mệnh là tất định hay bất định? Ta rất có thể làm gì với số mệnh của thiết yếu mình?
*

Có hay là không có số mệnh?Trước đây, cuộc sống thường ngày của con người lệ thuộc rất mập vào cung cấp nông nghiệp. Năm nào được mùa thì no đủ. Năm nào thất mùa thì đói kém. Giàu có thì xã hội an vui, ít trộm cắp. Đói yếu thì xã hội bất ổn, nhiều trộm cắp, thậm chí còn tàn sợ hãi lẫn nhau. Cuộc sống đời thường của con người an vui sung túc hay không, tùy ở trong vào tiếp tế nông nghiệp. Nông nghiệp lệ thuộc vào thời tiết. Theo quan điểm của đa số người ở thời ấy, thời tiết phụ thuộc vào ý muốn, sự sắp đặt của thượng đế hay ông trời. Như vậy vận mệnh của con người là vì chưng ông trời an bài, sắp đặt.Sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật đã đã cho thấy rằng ý muốn hay sự sắp đặt của ông trời, thật ra chỉ nên các quy luật tự nhiên. Nếu biết được các quy luật này, chúng ta có thể thống trị sản lượng nông nghiệp, kiềm chế dịch bệnh. Vì đây cuộc sống con người không còn lệ thuộc nhiều vào thời tiết. Vận mệnhcủa con người, từ bỏ tay ông trời được chuyển giao vào tay con người. Ông trời không thể đóng vai tròquan trọng trong đời sống con người, nên niềm tin vào số mệnh do trời sắp đặt cũng phai lạt bớt.Hiện nay, nhiều người tin rằng số mệnh không sẵn có. Số mạng của ta tùy thuộc vào nấc độ trí tuệ, nút độ sáng tạo, cường độ siêng năng, ý chí phấn đấu của ta mà lại nó trở thành tốt hay xấu. Số mệnh của ta do chủ yếu ta tạo thành ngay trong đời này. Quan điểm này được biện minh, lúc trên thế giới có những người sinh ra trong điều kiện bình thường, dẫu vậy nhờ có sự siêng năng, sáng tạo v.v… vẫn tạo ra được một sự nghiệp lừng lẫy. Những người siêng năng học hỏi, siêng năng làm việc dễ gồm một cuộc sống, một sự nghiệp tốt hơn những bạn ham đùa lười biếng.Mặc dù thế, quan điểm trên có nhiều khiếm khuyết. Nó không phân tích và lý giải được sự sai khác về hoàn cảnh, tố hóa học của mỗi người khi ra đời. Không giải thích được lý do hai tín đồ cùng có hoàn cảnh như nhau, tri thức tương đương, không không giống nhau nhiều về khả năng sáng tạo, lại có hai sự nghiệp khác nhau. Có những người dù luôn cố gắng học hỏi làm vấn đề mà đời sống khó khăn vẫn hoàn nặng nề khăn. Có những người dân sống một cách nhàn hạ, không cố gắng nhiều mà cuộc sống đời thường vẫn dễ dàng tốt đẹp.Ngay ở địa điểm một người, có những lúc dù rất cố gắng siêng năng, sự nghiệp vẫn không thăng tiến, nhưng có thời điểm dù không cố gắng nhiều, sự nghiệp vẫn tiến triển vượt bực. Cùng trong cuộc sống, có những sự kiện may mắn hay xui xẻo khi xuất hiện có thể biến hóa cuộc sống của ta một cách táo bạo mẽ. Sự xuất hiện của các sự kiện ấy nhiều khi nằm không tính mọi tiên liệu của chúng ta, ngoài dự đoán của những ngành khoa học, dẫu vậy nó có thể gây ra hậu quả to mập vượt xa mọi năng lực phấn đấu của ta.Rõ ràng cuộc đời và sự nghiệp của ta không chỉ phụ thuộc vào ý chí phấn đấu của ta. Nó còn phụ thuộcvào những yếu tố khác, mà chúng ta gọi là “thời vận”. Thời vận là một biểu lộ của “số mệnh”. Như vậy, dù vẫn ở trong thời đại khoa học, dù có tinh thần khoa học triệt để, chúng ta vẫn không thể phủ nhận vai trò của “số mệnh” trong cuộc đời của từng người. Nguồn gốc của “số mệnh”Vì không thể phủ nhận “số mệnh”, cần câu hỏi kế tiếp là “số mệnh” bởi vì đâu mà lại có?Đây là chủ đề được nhiều tôn giáo, nhiều đạo gia, nhiều triết gia quan tâm. Hiện chúng ta có không ít câu trả lời khác nhau, nhưng rất có thể quy tất cả vào hai quan điểm chính.1- Số mệnh do một thế lực bên ngoài tạo ra. Như có tôn giáo cho rằng, số mệnh là bởi vì trời hay 1 vị thượng đế sắp đặt.2- Số mệnh do chính mọi người tự tạo thành ra. Quan điểm này lại được phân thành hai:- Số mệnh do chính mỗi người tự tạo nên lấy trong đời này.- Số mệnh do chính mọi cá nhân tự tạo ra lấy trải qua không ít đời trong quá khứ và đang tiếp tục tạo ra trong đờinày. Hoàn toàn có thể xem đây là quan điểm của bên Phật. Thật ra, đạo phật không call là số mệnh mà điện thoại tư vấn là nhân quả nghiệp báo. Vì cuộc đời là một chuỗi nhân quả nghiệp báo tương tục không gián đoạn.“Số mệnh” của mọi người mang tính tất định hay bất định?Chúng ta có thể xem số mệnh là một chuỗi thăng trầm đổi nỗ lực trong cuộc đời của một người. Nếu như chuỗi đổi thay ấy được xác minh một cách rõ ràng theo thời gian, chúng ta có thuyết định mệnh. Trong trường hợp này, số mệnh mang tính tất định.Thông thường quan điểm cho rằng số mệnh do trời sắp đặt, dễ được diễn dịch thành thuyết định mệnh. Thuyết này có một nhược điểm: Nếu số mệnh là định mệnh, ko thể biến đổi thì số đông tạo tác của ta trong đời này trở thành vô nghĩa. Thiệt ra, đối với một số tôn giáo lớn, mặc dù vẫn cho số mệnh do trời hay thượng đế sắp đặt, tuy vậy nếu chúng ta sống thuận ý trời, đẹp ý Chúa thì vẫn được các tưởng thưởng xứng đáng. Nói vậy là đã thừa nhận số mệnh có phần bất định.Với quan điểm cho rằng, số mệnh do chính chúng ta tự sinh sản ngay trong đời này, vậy khi không có ý thứctạo lập cuộc đời, số mệnh hoàn toàn bất định. Nhiều triết gia phương Tây, mặc dù không kể đến số mệnh, nhưng lại vô tình họ đã ủng hộ quan điểm này, khi đến rằng con người chỉ sinh ra một lần trong đời, không có quá khứ, không bị ràng buộc bởi quá khứ. “Thượng đế đã chết rồi”(1) nên không còn ai sắp đặtcho ta một số mệnh. Yếu ớt tính của con người là tự do. “Người làm sao tự mình tự do lựa chọn, trường đoản cú mình làm cho mình, tự bản thân là thành quả của mình, kẻ ấy bắt đầu đích thực hiện hữu”(2). Vấn đề cho rằng, chúng ta hình thành với một số mệnh như tờ giấy trắng, hoàn toàn bất định, số mệnh trở thành thế này hay cố kia tùy theo sự tạo tác của ta, sẽ vấp phải những nhược điểm như đang nói ở phần I.Với quan điểm cho rằng, số mệnh do chủ yếu ta tạo nên trong quá khứ và đang tiếp tục tạo ra trong hiện tạithì số mệnh này chưa hẳn là tất định cũng không phải là bất định. Quan điểm này trong phòng Phật ko vấp phải các nhược điểm bên trên và đã tạo ra một lý giải hoàn toàn phù hợp với thực tế. Quan điểm này được trình bày đầy đủ qua lý Nhân quả Nghiệp báo.Theo lý Nhân quả, ngẫu nhiên một sự kiện nào xuất hiện trong đời đều có nguyên nhân của nó. Các nguyên nhân này do mọi người tự tạo ra lấy, thông qua ba nghiệp thân, khẩu, ý nên được gọi là "nghiệp nhân". Trong ba nghiệp, ý đóng vai trò chủ đạo.Những nghiệp nhân thời quá khứ khi đầy đủ duyên đã tạo ra quả thời hiện tại.Những nghiệp nhân thời quá khứ và sẽ được tạo thành ở thời hiện tại, khi đủ duyên sẽ cho ra quả sống thời vị lai.Quả là những sự kiện xuất hiện trong đời sống của ta.Những nghiệp nhân thời quá khứ và hiện tại liên tục cho ra trái thời hiện tại và vị lai. đa số quả ấy thông liền nhau chế tác thành cái sống của mỗi người. Vì không thể truy tra cứu dược chỗ bắt đầu của mẫu sống, nên nói rằng mẫu sống đã xuất hiện từ vô thủy(3). Đời người chỉ là một trong đoạn ngắn trên dòng sống nhiều năm như vô tận ấy. Như vậy, chúng ta, ai cũng trải qua vô lượng đời kiếp, trôi lăn trong sanh tử luân hồi cho đến ngày hôm nay. Đời sống hiện tại, là mẫu quả thông suốt của đông đảo đời quá khứ và là nhân của các đời vị lai.Các nghiệp nhân được chia thành hai loại, thiện và ác(4). Nghiệp nhân thiện đã cho ra quả tốt. Nghiệp nhân ác đã tạo ra quả xấu. Nếu quá khứ tạo được nhiều nghiệp nhân thiện thì hiện đời sẽ có nhiều sự kiệntốt xuất hiện trong đời sống của ta. Ngược lại, sẽ sở hữu được nhiều sự kiện xấu xuất hiện trong đời. Trong quá khứ, chúng ta đã chế tác nhiều nghiệp nhân, thiện ác lẫn lộn, nên hiện đời cuộc sống có lúc tốt, lúc xấu, dịp thăng, thời điểm trầm… Chính vấn đề này đã có tác dụng nên ý nghĩa của số mệnh.Như vậy số mệnh không vì một vị thượng đế hay một ông trời sắp đặt mà vì chính mỗi người tự chế tác lấy trong quá khứ và đang được tiếp tục tạo ra trong hiện tại.Do cuộc sống thường ngày ở hiện đời là chiếc quả của các gì chúng ta đã gây tạo từ gần như đời trước, nên những khi sinh ra chúng ta phải thừa hưởng những nghiệp nhân mà thiết yếu mình đã tạo thành trong quá khứ. Như vậy chúng ta không sinh ra với một số mệnh hoàn toàn bất định, mà vẫn có một “số mệnh” chi phối đời sốngcủa chúng ta. Chính “số mệnh” này đã quy định hoàn cảnh, tố chất của mỗi ngươi khi được sinh ra. Do mọi cá nhân đều tạo thành những nghiệp nhân riêng, nên hoàn cảnh của mỗi cá nhân khi thành lập và hoạt động cũng riêng biệt khác.Dù “số mệnh” đã có khi ra đời, tuy vậy “số mệnh” đó lại do ta tạo ra dưới sự chi phối của lý Nhân quả, nên nó không phải là định mệnh không thể cố kỉnh đổi. Giả dụ “số mệnh” là định mệnh thì mọi hành vi tư tưởng của ta trong đời này hoàn toàn vô nghĩa. Sống đạo đức hay phi đạo đức, sống vị kỷ hay vị tha, sống chây lười hay cần cù v.v… rất nhiều như nhau. Điều này không phù hợp với thực tế. Mang lại nên, “số mệnh” vẫn có phần bất định.Ta rất có thể làm gì cùng với “số mệnh” của chủ yếu mình?Do “số mệnh” bao gồm phần bất định, nên chúng ta có thể chỉnh sửa thay đổi “số mệnh” của chính mình. Vì “số mệnh” chịu sự chi phối của lý Nhân quả, đề nghị muốn biến đổi “số mệnh”, chúng ta phải biết cách vận dụng lý Nhân quả.Như đang nói, chúng ta tạo ra các nghiệp nhân thông qua thân, khẩu với ý. Vì thế chúng ta cũng yêu cầu nương địa điểm thân, khẩu, ý của chính mình mà sửa đổi “số mệnh” của mình. Hy vọng “số mệnh” tốt đẹp hơn, chúng ta cần làm các việc thiện, hạn chế các vấn đề ác. Vì chưng từ nhân cho tới quả cần mất một khoảng thời gian, đề xuất những việc làm tốt hoàn toàn có thể chưa cho quả giỏi liền. Lại nữa, nếu mọi nhân ác ở quá khứ còn những và mạnh, nó sẽ phòng trở các nghiệp nhân tốt vừa tạo thành cho quả sớm. đọc như vậy, chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy mình đã làm các việc giỏi mà hoàn cảnh vẫn chưa nỗ lực đổi. Ở trên đây đòi hỏi chúng taphải có niềm tin vào lý Nhân quả, kiên trì thực hành, tác dụng sẽ đến.Cách làm cho trên, là hướng ra phía bên ngoài làm các việc thiện thông qua thân với khẩu. Vày ý đóng vai trò chủ đạo, đề nghị muốn sửa đổi “số mệnh” một cách tích cực, chúng ta phải hướng vào trong sửa đổi tâm ý của bao gồm mình. Không tính làm các việc thiện, trong sửa đổi tâm ý sao cho phù hợp với đạo lý, chúng ta sẽ chuyển đổi được “số mệnh” của mình và thành quả sẽ mang lại ngay trong hiện tại đời. Một câu chuyện thời quá khứ Liễu phàm tiên sinh, tác giả cuốn Liễu phàm tứ huấn, lúc còn bé dại đã mất cha. Thay bởi như số đông, đến lớp để ra làm quan, ông nghe lời mẹ theo nghề thuốc.Một hôm, tiên sinh lên chùa Từ Vân chơi, gặp gỡ một cố già, râu dài, tướng mạo như tiên. Tiên sinhngưỡng mộ, tới kính chào hỏi. Các cụ hỏi:- người có mạng làm cho quan, năm tới sẽ đậu tú tài. Sao tiếng còn long dong ở đây, không lo học?Tiên sinh trình bày nguyên do. Rồi hỏi thăm tên họ, quê quán chũm già. Được biết, nuốm họ Khổng, người Vân Nam, là bạn được chân truyền cuốn Hoàng rất kinh cố gắng thư của Thiệu Khang Thiết. Sách này căn cứ Kinh dịch và số học để bói về thời thế giang sơn và vận mệnh con người. Nghe vậy, tiên sinh mời cố về nhà gặp gỡ mẹ cùng nhờ xem số đến mình.Cụ bói cho tiên sinh không câu hỏi nào không đúng, trường đoản cú việc nhỏ đến vấn đề lớn. Năm nào thi đậu cung cấp gì, hình dạng bao nhiêu, năm nào làm quan, bao lâu v.v… cụ mọi nói rất chính xác. Tiên sinh ghi chép rất đầy đủ những gì vậy Khổng đã bói cho: Tuy bao gồm làm quan cơ mà không đậu được tới cử nhân. Năm 53 tuổi ngày 18 tháng 3h Sửu mất trên nhà. Không có con nối dõi…Do thấy đời mình ra mắt đúng y những gì mà vắt Khổng sẽ bói, trong cả những việc lúc đầu tưởng chừng sai, rốt cuộc cũng không thể sai, nên tiên sinh tin chắc rằng, con người đã có một số mệnh an bài. Việc thăng quan tiến chức, giàu sang hay phú quý đều có thời có những lúc của nó, đã có trời ấn định.Năm 35 tuổi, Tiên sinh có duyên gặp Thiền sư Vân Cốc Pháp Hội trên núi Thê Hà. Ngồi thiền với Thiền sư suốt ba ngày. Sau buổi tọa thiền, Sư hỏi:- Sở dĩ con người không thể trở thành thánh nhân, vì bị những vọng niệm lăng xăng quấy rối. Ngươi ngồi ba ngày cơ mà không thấy khởi lên môt niệm nào, làm thế nào được vậy?Tiên sinh trả lời:- sau thời điểm cụ Khổng rước số mạng cho con, con thấy cuộc đời sống chết vinh nhục đều vì trời sắp đặt. Dù ao ước dù ko cũng chẳng đổi khác được gì. Suy nghĩ thêm cũng vậy thôi, đề xuất không còn suy nghĩ.

Xem thêm: Game Vui Ai Là Triệu Phú 2020

Thiền sư Vân Cốc nhảy cười nói:- Ta tưởng ngươi là người xuất chúng, ngờ đâu chỉ là kẻ phàm phu.Tiên sinh không hiểu, hỏi lại.Sư đáp:- Tâm tín đồ nếu còn lăng xăng thì còn bị âm dương khí số trói buộc, làm sao bảo là không tồn tại số mệnh? Nhưng số mệnh chỉ chi phối người thường, là người sống suốt đời chìu theo tánh mình(5), lừng khừng thay đổi. Còn so với người có sự chuyển biến mạnh mẽ, số mệnh không thể chi phối. 20 năm nay, Khổng tiên sinh chỉ cho ngươi thấy số mệnh mà ngươi ko thể nắm đổi số mệnh chút nào. Vậy ko phải phàm phu là gì?Liễu Phàm thắc mắc:- ko lẽ bạn ta tất cả thể thoát khỏi sự chi phối của số mệnh hay sao?Thiền sư Vân ly đáp:- Mạng vì chưng ta tạo, phước bởi mình tìm. Kinh thư, Kinh thi đã dạy rõ ràng như vậy. Ghê Phật cũng dạy: “Mong cầu giàu sang sẽ giàu sang. Mong cầu sinh trai gái vẫn sinh trai gái. Hy vọng cầu sinh sống lâu đã sống lâu”.Tiên sinh không đồng ý:- Mạnh Tử nói: “Không kiếm tìm thì thôi, tìm đã được. Tìm bởi vậy có lợi ích vì tra cứu được. Đó là tìm bên trong. Còn tra cứu không đúng cách dán thì kết quả phụ thuộc vào số mệnh, tìm kiếm như thế vô ích. Vì đó là tìm phía bên ngoài ta”. Như nhân nghĩa đạo đức, đó là những gì ở vào ta, ta có thể đạt được cân sức mình. Còn tìm công danh phú quý là cái ở bên phía ngoài ta, search như vậy làm thế nào tìm được.Sư trả lời:- Mạnh Tử nói siêu đúng. Chỉ do ngươi hiểu không đúng. Ngươi không nghe Lục tổ nói: “Tâm ta như miếng ruộng, phước họa vì chưng mình trồng”, buộc phải ở trong thâm tâm mà gieo thì không gì là không được. Tìm bởi ta, không riêng nhân nghĩa đạo đức mà công danh phú quí cũng sẽ tiến hành hết. Vào và ko kể đều được, search như vậy, bắt đầu có lợi ích vì kiếm tìm được. Ngược lại, nếu không xem xét trong lòng, có một mực hướng ra bên ngoài tìm cầu, xem thì thấy bao gồm vẻ đúng cách dán nhưng được hay là không thì tùy số mệnh. Cuối cùng trong ngoại trừ đều mất, nên Mạnh Tử nói vô ích là vậy.Thiền sư Vân cốc hỏi tiếp:- Ngươi từ xét lại xem, ngươi có xứng đáng đậu tiến sĩ hay không? Có xứng danh có bé nối dõi hay không?Tiên sinh kiểm điểm khá lâu, rồi đáp.- Dạ bé không xứng. Vì những người thi đậu có tác dụng quan là người có phước, nhỏ không phước. Bé không lo xây dựng đức hạnh để tiếp nhận phước lớn. Tánh bé thường bực bội bồn chồn, chịu không nổi những phiền toái vụn vặt xảy ra trong đời sống. Lòng thon thả hòi không thể bao dung, thường đem tài mình chèn ép người. Lại hay thích hợp sao có tác dụng vậy, không suy nghĩ cặn kẽ. Lời nói không thận trọng, thường nói bậy. Hầu hết điều như thế là tánh vô phước, làm cho sao xứng danh với con đường khoa cử. Con cũng không đáng gồm con, vì nơi nào càng dơ bẩn thì càng nhiều sinh vật, nước trong không nhiều tôm cá. Con gồm tật say mê sống sạch mang đến riêng mình. Đó là nguyên nhân thứ nhất không con. Thai không khí hòa thuận sẽ làm cho mọi loài sinh sôi, mà tánh con hay lạnh giận bực bội, đó là nguyên nhân thứ nhì không con. Yêu thương là nền tảng của sự sinh sôi, còn khắt khe ích kỷ là xuất phát của sự không sinh dục. Bé chỉ biết yêu quý danh vọng tiết tháo của mình, hay không thể hy sinh giúp đỡ bạn khác… ngoài ra còn nhiều lỗi lầm không sao nói hết.Thiền sư Vân cốc nghe xong, nói:- Đâu cần chỉ có vấn đề thi cử mới như vậy. Những chiếc khác cũng vậy. Tín đồ thấy lý lẽ, biết sẽ là phước báu của mình. Tín đồ không biết, sẽ giải thích bằng định mệnh trời kêu ai nấy dạ. Thật ra trời chỉ cách xử trí trên rất nhiều gì con người có. Bao gồm bao giờ thêm bớt chút như thế nào theo ý riêng của bản thân mình đâu(6).  Thiền sư nói tiếp:- ni ngươi đã biết được nguyên nhân không đậu tiến sĩ, không có con, thì cứ nhắm vào nguyên nhânđó mà sửa chữa. đề xuất tích bồi công đức. Phải bao dung lỗi lầm của tín đồ khác. Phải hòa thuận yêu thương mọi người. Phải giữ gìn sức khỏe. Khổng tiên sinh đoán ngươi ko đậu Tiến sĩ, không tồn tại con. Đó là số trời đã định. Cơ mà ta vẫn có thể không tuân theo. Từ nay về sau, ngươi cần trau dồi tánh hạnh đạo đức cho nhiều. Hết lòng làm thiện. Tích bồi âm đức. Phước này vị mình tạo, không thể ko hưởng.Tiên sinh theo đó mà thực hành.Đúng như lời của Thiền sư Vân cốc nói. Cuộc đời của ông ko còn cốt truyện theo số mệnh mà Khổng tiên sinh đã bói cho. Thay bởi sống 53 tuổi, ông sống tới 74 tuổi. Thay vày không đậu cử nhân, ông đậu tới tiến sĩ. Thay vì không có con, ông bao gồm một tín đồ con trai, sau đây cũng đậu tiến sĩ. Chính vì như thế ông đang viết ra cuốn Liễu phàm tứ huấn để dạy con. Trong số đó có nói: “Ai cho họa phúc vày mình tạo, là lời thánh hiền. Còn mang lại trời định, là lập luận của hạng phàm tục”.Như vậy dù hình thành với một số mệnh, tuy vậy nếu biết vận dụng lý Nhân quả nghiệp báo một cách đúng đắn, quanh đó làm thiện, vào sửa ý, chúng ta vẫn sửa đổi được số mệnh của bao gồm mình.  

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *