Tình Yêu Không Biên Giới

Khi chạy theo quyền lực tối cao giả tạo, tuyệt chạy theo đối tượng của thèm khát, ta vẫn đánh mất một điều về tối ư cần thiết cho hạnh phúc – sẽ là tình yêu thương thương. Dựa vào tuệ giác vô thường, vô té và tương tức, ta vẫn có thời cơ tìm thấy tình thân thương chân thật. Văn hào Pháp Antoine de Saint-Exupéry bảo rằng yêu không phải là ngồi chú ý nhau cơ mà là cùng chú ý về một hướng. Theo tôi, thì tất cả bọn họ phải trở lại nhìn lại cuộc đời của mình thật thâm thúy để coi thử, bởi kinh nghiệm bản thân, câu nói này có đúng không, và nếu như đúng thì đúng đến tầm nào.

Bạn đang xem: Tình yêu không biên giới

Mỗi bọn họ đều mong muốn và mong muốn, do vậy khi thương yêu ai, ta có khuynh hướng nhìn vào bạn đó và mong muốn thấy được nơi bạn ấy rất nhiều gì là chân, thiện, mỹ nhưng ta hằng search kiếm. Ta khao khát rất nhiều gì chân thật. Ta ước ao cầu số đông gì thánh thiện, đẹp nhất đẽ, giỏi lành. Không ít người trong họ tin rằng giả dụ tìm thấy phần đa phẩm hóa học ấy nơi người kia thì ta không còn thiếu thốn gì nữa và sẽ sút cô đơn. Tất cả chúng ta đều ước ao đợi thấy được đều đức tính xinh tươi đó nơi fan khác. Họ thường tin rằng rất ít người kết đúc đủ những đức tính ấy, nên những lúc thấy phần nhiều đức tính ấy chỗ một fan nào đó, ta liền lấy lòng thương mến người đó, cũng chính vì ta cho là ta đã mày mò ra hầu như gì là chân, thiện, mỹ. Phải cảnh giác trong biện pháp tìm kiếm cũng chính vì tri giác ta rất có thể sai lầm. Đôi khi phần lớn gì ta suy nghĩ là sống động chưa vững chắc thật sự chân thật, phần lớn gì tốt lành chưa cứng cáp thật sự giỏi lành, phần đông gì là đẹp tươi chưa chắc thật sự đẹp đẽ. Tình cảm của ta rất có thể đã dựa trên những tri giác sai lầm để rồi sau 1 thời gian, ta tìm hiểu ra rằng ta đang nhầm, bởi vì người ấy không hẳn là hiện nay thân của chân, thiện, mỹ như ta vẫn trông đợi, và ta nhận định rằng người kia đang phản bội, đã làm cho khổ ta. Ta đi kiếm một fan khác. Ta hoàn toàn có thể thất bại những lần như thế, hết bạn này đến bạn khác, rồi ta đâm ra mệt nhọc mỏi, thất vọng, chán chường. Cứ như thế, suốt đời ta rong ruổi đi tìm một người trong mộng.

Mới đầu ta bao gồm cảm tưởng rằng ta thiếu thốn thốn, rằng ta chỉ “vẻn vẹn nửa phần”. Rồi ta lang thang đi tìm kiếm nửa phần còn lại. Như một chiếc nồi thiếu thốn vung, ta loay hoay đi tìm kiếm “cái vung đậy”. Ta bị ám ảnh bởi tự ti tự ti rằng ta không tồn tại gì đẹp mắt đẽ, xuất sắc lành. Tự ti này ở sâu trong mỗi người. Ta có cảm tưởng rằng ta chẳng xứng đáng gì. Ta không nói ra, có khi ta cũng không ý thức về điều đó, tuy vậy trong tận thuộc sâu thẳm của trung ương thức, ta có niềm tin rằng trong ta không tồn tại gì là chân thật, là thánh thiện, là đẹp nhất đẽ.

Vì mơ ước đã đạt được chân, thiện, mỹ nhưng ta nạm gắng chứng minh là ta gồm chân, thiện, mỹ, cho dù chỉ làm việc bề ngoài. Trong rạm tâm, ta vẫn cho là ta không thực thụ thánh thiện, thực sự đẹp nhất đẽ, vì thế ta tìm bí quyết “cải thiện” hiệ tượng của ta bởi mỹ phẩm, y phục, ăn kiêng hay giải phẫu thẩm mỹ. Rồi ta học hỏi nghiên cứu này nọ, hoặc làm đều việc kì cục để được tiếng là một trong những người có uy tín, gồm hiểu biết rộng. Rồi ta từ bỏ trang điểm bằng những danh hiệu và bằng khen.

Chúng ta đã lừa dối nhau. Tự đáy lòng, ta cảm xúc ta chẳng tất cả gì thánh thiện, đẹp mắt đẽ, nhưng lại đồng thời ta lại cố chứng tỏ với mọi người rằng ta là hết mực thánh thiện, không còn mực rất đẹp đẽ, hết mực đáng tin cậy. Cứ bởi vậy tập khí được trao truyền từ nỗ lực hệ này đến rứa hệ khác. Và trong khi lừa dối những người dân khác thì ta lại bị tín đồ khác lừa dối. Họ là nàn nhân của nhau. Ta make up để che bớt những cái xấu của chính mình và fan khác cũng có tác dụng y vậy.

Khi thành đạo dưới cội cây người tình đề, Bụt sẽ rất kinh ngạc khi khám phá ra một sự thực, một điều mà họ cũng nên ngạc nhiên: Ngài thấy rằng toàn bộ chúng sanh đều sở hữu tự tính chân, thiện, mỹ, nhưng lại rất ít người tự biết như vậy. Ta nhận định rằng chân, thiện, mỹ chỉ bao gồm ở một chỗ nào khác, tại 1 người như thế nào khác. Ta đắn đo rằng từ thân ta đã hội tụ đủ chân, thiện, mỹ. Vậy bắt buộc suốt đời ta đi tìm kiếm một tín đồ nào đó để bù đắp mọi gì mà lại ta không đủ sót. Khi thành đạo, Bụt đã thốt lên: “Lạ chũm – toàn bộ chúng sanh đông đảo sẵn tất cả tự tính giác ngộ tròn đầy cơ mà không tốt biết, vậy phải cứ mãi trôi lăn trong sinh tử, trầm luân, cực khổ kiếp này qua kiếp khác.”

Khám phá ra rằng trong ta gồm đủ gần như hạt kiểu như của chân, thiện, mỹ, ta vẫn ngưng rong ruổi tìm cầu. Ta sẽ không hề đi lang thang với mặc cảm thấp kém. Ta sẽ không còn phải lừa dối nhau, không đề nghị trang điểm bởi vì ta đã khám phá ra chân, thiện, mỹ ngay lập tức trong ta.

Chúng ta cũng như những con sóng với mặc cảm tự ti, thấy những bé sóng khác đẹp mắt và trẻ trung và tràn đầy năng lượng hơn mình. Mà lại nếu bé sóng tiếp xúc với từ bỏ tính là nước, nó sẽ nhận thấy rằng nước vượt thoát ý niệm xấu đẹp, cao thấp, hơn thua. Đợt sóng dù lớn hay nhỏ, cao xuất xắc thấp cũng hầu như là nước. Mà lại đã là nước thì không thể lớn tuyệt nhỏ, cao xuất xắc thấp, bao gồm đó tốt mất đi. Nước vượt thoát phần đa ý niệm, không hề sinh tử. Sóng thật ra chỉ với nước và đứng trên quan điểm của nước, toàn bộ các lần sóng phần lớn bình đẳng bởi vì chúng chỉ cần nước.

Trên đời này, ai ai cũng đầy đầy đủ tính chân – thiện – mỹ cho dù là lũ ông hay lũ bà, nhiều hay nghèo, sang xuất xắc hèn, gồm học thức hay là không học thức, mạnh khỏe hay ốm đau. Vậy thì đâu phải chỉ tìm kiếm ở bên ngoài nữa, vì những gì ta tìm kiếm kiếm vốn sẵn tất cả trong ta rồi. Tất cả chúng sinh đều phải sở hữu sẵn từ tính giác ngộ thanh tịnh, tròn đầy. Chỉ việc trở về từ bỏ thân nhằm tiếp xúc với hầu như gì là chân, thiện, mỹ, khi đó ta sẽ kết thúc bao nhiêu kiếp rong ruổi tra cứu cầu. Ta sẽ sở hữu niềm tin vững chắc và kiên cố nơi ta và sẽ tiến hành hạnh phúc, sẽ có bình an.

Bụt dạy rằng vào mỗi họ đều tất cả sẵn bạn dạng tính thiện nhưng lại ta khó gật đầu đồng ý sự thiệt ấy nếu trong mái ấm gia đình hay ở chỗ làm ta phải tận mắt chứng kiến những điều trái tai sợi mắt. Phần đông họ tin rằng ít bao gồm sự an ninh ở khu vực làm việc. Ta sợ mình không được thừa nhận. Ta không dám là thiết yếu mình. Ta thay đổi cách hành xử theo môi trường xung quanh để được quá nhận. Nếu hạnh phúc của ta hoàn toàn tùy nằm trong vào quan lại điểm của rất nhiều người khác, ta đâu còn từ tin. Và khi không được tín đồ khác thừa nhận, ta đang đau khổ. Đây là lý do làm cho ta hy vọng trở thành một cái gì khác, một người nào khác. Đây đó là gốc rễ của đau khổ.

Một bông hoa không tồn tại nỗi sốt ruột ấy. Nó thuộc vươn lên cùng với những hoa lá khác, hoa tím, hoa vàng, hoa đơn, hoa kép, nhưng hoa lá ấy không khi nào có ý bắt trước những cành hoa khác. Xin đừng là 1 bông hoa nào khác. Xin đừng là một trong những người nào khác. Không nhất thiết phải giải phẫu thẩm mỹ. Cả vũ trụ đã đi vào đây góp mặt để bạn biểu lộ ra như thế, xinh xắn như thế. Chúng ta như chính chúng ta là đẹp lắm rồi. Bạn không nhất thiết phải được những người dân khác vượt nhận. Bạn cần gật đầu đồng ý chính mình. Là hoa sen thì nên cứ đẹp nhất như hoa sen, đừng nắm đẹp như là hoa mai. Nếu cứ nắm gắng biến đổi mình để ước ao được mọi tín đồ thừa nhận, bạn sẽ suốt đời nhức khổ. Hạnh phúc chân thật, quyền lực chân thật là tự đọc mình, chấp nhận mình, có ý thức nơi bao gồm mình.

Có một bạn teen đến thôn Mai xin xuất gia. Anh gặp rất nhiều khó khăn vì anh rất mong muốn mọi người chú ý đến vẻ lãng tử và tài năng của mình. Suốt thời gian sống chàng giới trẻ này thèm khát được tín đồ khác công nhận. Anh tưởng rằng anh sẽ toại nguyện khi thành một tu sĩ dẫu vậy anh vẫn đau khổ. Khi chúng ta đồng tu chuyện trò hay chơi đùa vui vẻ nhưng anh tới thì bầu không khí đó phát triển thành mất. Chưa hẳn họ muốn sa thải anh mà chỉ vì anh cứ mong mọi bạn phải để ý đặc biệt tới mình và năng lượng đó khiến mọi fan không thấy thoải mái.

Một ngày nọ tôi nói cùng với anh: “Con mong mỏi được công nhận nên con nhức khổ. Bây chừ con hãy thử đến với tất cả người với trung ương niệm không rất cần phải công nhận, con hãy chỉ là bé thôi. Nếu nhỏ thực tập chánh niệm nhằm thấy hồ hết khổ nhức và nhu yếu của những người khác trong tăng thân thì nhu yếu được xác định trong bé sẽ yếu đuối đi, lúc đó mọi bạn sẽ dễ dàng gật đầu đồng ý con. Cùng nếu con có chức năng và tài cha thực sự, mọi tín đồ sẽ phân biệt ngay.”

Ban đầu thì sư chú chống lại lời khuyên. Tập khí của bao năm cực nhọc mà nỗ lực đổi. Nhưng dần dần sư chú quên đi yêu cầu được vượt nhận. Niềm hạnh phúc dần dà sẽ đến.

Ý niệm về chân, thiện, mỹ, về phần đông gì mà lại ta quý trọng có thể là chướng ngại vật cho hạnh phúc của ta. Ta tưởng tượng, tạo ra hình hình ảnh trong trung khu trí và ta đau khổ vì đa số hình hình ảnh ấy. Ta lo rằng cõi trần đang phán xét ta. Nhưng thiết yếu nỗi lo ấy là vì sao gây khổ cực chứ không phải sự phán xét của thiên hạ. Đau khổ hoàn toàn do trung tâm tạo.

Thực tập yêu dấu theo lời Bụt dạy rất rõ ràng. Đó là việc thực tập tâm vô phân minh (xả) dựa trên tuệ giác vô ngã. Gọi rằng tất cả mọi sự, mọi vật đều bởi mọi sự, hồ hết vật khác sản xuất thành thì ta vẫn ngưng đi kiếm một con người tuyệt vời hay ý muốn cầu được thừa nhận. Ta tập chú ý mình và người khác như thế. Mọi biểu hiện trên đời từ bỏ thân chúng gần như mầu nhiệm và ta cũng là một biểu lộ mầu nhiệm của sự việc sống.

Có khi giữa ta cùng người không có sự cảm thông. Cũng có những lúc ta bị fan khác hiểu lầm. Tuy nhiên ta không cần thiết phải đau khổ. Cứ sống cho đàng hoàng rồi chẳng bao thọ sau những hiểu lầm kia sẽ tiến hành gỡ bỏ. Ta hiểu ra những gì đang xẩy ra trong ta. Ta hiểu rõ tâm thức ta. Trường hợp ngày nào ta cũng có thể có những ý suy nghĩ tích cực, xuất sắc đẹp, phát âm biết, yêu đương yêu, cũng nói lời ái ngữ, cũng thao tác lành thì dần dần giá trị của ta vẫn tự hiển lộ. Hoàn toàn có thể cần những ngày, những tuần, bao gồm khi bắt buộc nhiều năm tuy nhiên nếu ta biết rõ mình thì ta không còn phải đau khổ. Thực tập tự khám phá mình, nghĩ những ý suy nghĩ lành, nói lời lành, thao tác làm việc lành sẽ đem lại cho bạn niềm tự tín và đưa hóa hồ hết việc.

Ta ghi nhớ rằng sức mạnh tâm linh đầu tiên là ý thức (tín). Bụt, hay bất cứ bậc chỉ huy tâm linh to nào khác, không lúc nào muốn họ là nô lệ, chỉ biết đặt niềm tin vào một trong những ai khác. Bụt ko muốn bọn họ lệ thuộc vào Ngài. Bụt nói siêu rõ: “Trong con bao gồm sẵn mẫu mà bé đang đi tìm.” trong tự thân họ đã có một bậc thầy nhằm trở về nương tựa. Hãy đặt niềm tin vào từ tính chân, thiện, mỹ. đề xuất trở về từ bỏ thân để khám phá ra điều đó. Đó thiết yếu là phiên bản thể của bạn. Đó đó là nền tảng cho quyền lực tối cao đích thực của bạn.

Ta phải nhìn bạn thương bằng tuệ giác đó, ta nói với những người thương rằng: “Mình đừng sống thon hòi nữa. Mình đề xuất cùng về bên với từ thân. Đừng lừa dối nhau nữa. Họ không buộc phải lừa dối nhau do những gì mà lại hai ta đang đi tìm kiếm đã có sẵn trong những chúng ta.” khi đó ta và tín đồ ta thương đang thành bạn sát cánh trên con phố đạo, tuyến đường hướng họ vào sự xét nghiệm phá phía bên trong chứ chưa hẳn tìm ước ở bên ngoài.

Khi yêu thương ta cảm thấy mình bạo dạn mẽ, đầy năng lượng. Ta hạnh phúc vì đã gặp được người tri kỷ. Năng lượng ấy thật trong trắng và rất đẹp đẽ. Tuy nhiên ta cần biết chăm sóc năng lượng ấy bằng chánh niệm, còn nếu không thì mếm mộ sẽ dễ dàng dàng trở thành đau khổ. Khi đã tất cả hiểu biết, ta sẽ biết nên làm cái gi hay không nên làm gì để đem lại hạnh phúc và an toàn cho bạn ta thương. Đây đó là tình yêu chân thật. Hãy nuôi dưỡng phát âm biết bởi sự thực tập lắng nghe sâu cùng nói lời ái ngữ. Không có tình yêu sống động thì ko thể gồm hạnh phúc.

Xem thêm: " Keep Up With The Joneses Là Gì ? Keep Up With The Joneses Là Gì

Tình yêu không dựa trên năm sức khỏe tâm linh thì siêu mạo hiểm vị ta dễ bị phụ thuộc vào đều nét chân, thiện, mỹ của tín đồ kia. Mà lại nếu tất cả chánh niệm và định lực, ta sẽ biết phương pháp điều phục tình yêu, không khiến cho tình yêu đó gây nên gian khổ cho mình và bạn yêu. Tình yêu là một trong năng lượng. Tích điện ấy có mang về bình an, thương yêu, với giải thoát xuất xắc không? tốt nó chỉ chế tạo ra thêm thèm khát, lo âu, với sợ hãi? đạo giáo đạo Bụt răn dạy ta nên yêu thích mọi loài bọn chúng sanh như một bạn mẹ mếm mộ đứa nhỏ duy nhất. Tình thân này, đạo Bụt điện thoại tư vấn là từ bỏ Bi Vô Lượng, tình yêu thương không bờ bến. Từ bỏ bi vô lượng là nguồn năng lượng vô tận. Tích điện của niệm, định cùng tuệ để giúp ta gửi tình yêu thương thương thon thả thành tình thương thương không biên giới.

Bụt nói tới bốn nguyên tố của tình yêu chân thật: từ bỏ (maitri) năng lực hiến tặng ngay niềm vui, Bi (karuna) khả năng làm vơi nỗi khổ, hỷ (mudita) tài năng hoan tin vui mỗi ngày, Xả (upeksha) kĩ năng không kỳ thị, không phân biệt.

Tình yêu sống động thì không tồn tại kỳ thị. Ta thấy được khổ sở của tín đồ kia là cực khổ của chính mình, niềm hạnh phúc của fan kia là niềm hạnh phúc của thiết yếu mình. Dưới ánh nắng của tâm vô phân biệt, niềm hạnh phúc và âu sầu mang tính xã hội chứ không hề là vấn đề của một cá nhân. Nếu họ không gọi người các bạn đời, giả dụ ta không chia sẻ niềm nhức nỗi khổ của fan ta yêu thương thì đâu còn là một yêu yêu đương mà chỉ với “hưởng thụ”, là sự thỏa mãn nhu yếu cá nhân. Tình yêu chân thật đòi hỏi quan tâm và kính trọng. Nếu quan tâm chăm sóc và tôn trọng nhau, ta thấy ngay niềm đau nỗi khổ của fan kia với ta sẽ không tiếp tục làm khổ bạn kia như vậy.

Để tình yêu gồm ý nghĩa, ta nên nuôi dưỡng nhân tình Đề Tâm, chổ chính giữa Từ Bi Vô Lượng. Thực tế tình yêu khiêm tốn cũng hoàn toàn có thể hữu ích. Một tương tác tình cảm (cá nhân) cũng có thể giúp ta tất cả thêm tuệ giác về hoàn cảnh của riêng ta và tình trạng núm giới. Trong tương tác tình cảm ấy, ta thực tập năm nguồn tích điện tâm linh (tín, tấn, niệm, định, tuệ), mặt khác giúp bạn kia cải tiến và phát triển những sức mạnh ấy. đầu tiên ta học cách yêu mến một fan với toàn bộ hiểu biết và tuệ giác của ta, rồi kế tiếp ta không ngừng mở rộng tình ngọt ngào đến tín đồ khác, rồi người khác nữa, cho đến khi tình thân thương của ta che phủ tất cả để biến hóa tâm Vô Lượng.

Khi thiền tập, họ quán chiếu thâm thúy để nuôi dưỡng an lạc, và ấp ủ khổ đau để đưa hóa bọn chúng thành tuệ giác và giải thoát. Vậy thì dịu dàng cũng đó là thiền tập. Ta quán chiếu thâm thúy tình yêu của ta để biến tình yêu ấy thành một nguồn sức mạnh tâm linh. Mục tiêu là biến hóa tình yêu nhỏ dại hẹp thành tình yêu vô lượng, để hiến khuyến mãi ngay cho ta và người khác mọi món quà khủng nhất: tự bi, đưa hóa, và trị liệu.

A-nan-đa là em chú bác bỏ của Bụt. Một hôm trên phố đi khất thực, ngài thấy khát nước bèn dừng lại bên giếng xin nước uống. Lúc ấy thiếu nữ Ma-lăng-già cũng đang múc nước. Ma-lăng-già thuộc thế hệ hạ tiện. Ở Ấn Độ ngày xưa, những người dân thuộc kẻ thống trị cao hơn không lúc nào đến gần hay đụng đụng vào những người thuộc thế hệ hạ tiện bởi sợ bị lây dơ dáy bẩn. Vị vậy, khi A-nan-đa mang đến xin nước, Ma-lăng-già phủ nhận và nói: “Không, tôi tất yêu cho Thầy được bởi vì tôi thuộc tầng lớp hạ tiện, tôi không dám làm nhơ bẩn Thầy.” A-nan-đa đáp lại: “Theo giáo lý mà tôi được học thì không có sự phân chia giai cấp. Đức cầm Tôn đang dạy chúng tôi rằng tất cả họ đều bình đẳng, vậy xin cô cứ mang đến tôi nước.” Nghe vậy, Ma-lăng-già vui sướng khôn xiết và múc nước đến A-nan-đa. A-nan-đa uống xong, chắp tay lạy tạ đi về. Từ kia Ma-lăng-già lấy lòng yêu thương A-nan-đa. đàn bà mất ăn, mất ngủ, tưởng nhớ hình bóng đẹp mắt đẽ, đáng yêu của A-nan-đa. Chị em thấy phụ nữ mất ăn, mất ngủ cho nên đã tìm cách giúp con.

Một ngày nọ, nhân lúc A-nan-đa đi khất thực, bà bầu con Ma-lăng-già mời A-nan-đa về nhà mình nhằm cúng dường. A-nan-đa gật đầu đồng ý theo về. Lúc đến nơi, hai bà bầu con Ma-lăng-già dơ lên A-nan-đa một chén nước thảo dược bao gồm thuốc mê. Vừa uống vào A-nan-đa đang biết ngay lập tức là có gì khác lạ, nặng nề tự nhà và hoàn toàn có thể bị lâm nguy. Thầy bèn nhanh chóng thực tập thiền định. Thầy lẳng lặng ngồi xuống và theo dõi tương đối thở.

Bụt lúc đó xuất hiện tại tịnh xá Trúc Lâm, Ngài thắc mắc vì sao A-nan-đa đi lâu không về bèn sai hai vị tỳ kheo không giống đi tìm. Hai vị này mang đến nhà Ma-lăng-già cùng thấy A-nan-đa sẽ thiền tọa bèn đưa thầy về tịnh xá. Thấy vậy, Ma-lăng-già òa khóc nức nở, cần hai vị tỳ kheo đưa luôn luôn nàng về tịnh xá để gặp mặt Bụt. Khi về đến tịnh xá thì tác dụng của thuốc mê đã sút và A-nan-đa tỉnh táo khuyết trở lại. Thầy sụp xuống lạy Bụt, tạ ơn Bụt đã cứu vớt nguy. Khi ấy Ma-lăng-già cũng vừa tới nơi. Bụt bảo Ma-lăng-già ngồi xuống và hỏi: “Con yêu thầy A-nan-đa lắm sao?” Ma-lăng-già trả lời: “Dạ, bé yêu thầy A-nan-đa các lắm.” Bụt hỏi: “Vậy con yêu đồ vật gi nơi thầy A-nan-đa? con yêu hai con mắt hay bé yêu loại mũi của thầy A-nan-đa?” Ma-lăng-già trả lời: “Dạ con yêu đôi mắt, cái mũi, cái tai, chiếc miệng của thầy. Mẫu gì con cũng yêu hết. Không có thầy A-nan-đa chắc con chết mất.”

Bụt bèn nói: “Thầy A-nan-đa có tương đối nhiều cái khác mà lại nếu biết thì bé sẽ yêu thầy ấy các hơn.”

“Dạ thưa là các thứ ạ?” Ma-lăng-già hỏi Bụt.

Bụt mỉm cười trả lời, “Ví như tình thương rộng lớn lớn, ví như nhân tình đề chổ chính giữa của thầy A-nan-đa. Con mới chỉ thấy song mắt, dòng mũi, mẫu tai, cái miệng của thầy A-nan-đa thôi. Thầy A-nan-đa còn trẻ mà đã từ bỏ cuộc sống giàu sang để triển khai một khất sĩ cùng với chí nguyện hỗ trợ cho nhiều người. Thầy A-nan-đa cấp thiết nào niềm hạnh phúc với một giỏi hai người, bởi vì hạnh phúc ấy quá nhỏ tuổi hẹp. Vày vậy mà thầy xuất gia. Thầy mong mỏi làm niềm hạnh phúc cho nhiều, không hề ít người. Thầy gồm đại đồng đẳng tâm, thầy không muốn chỉ mến một fan mà thương tất cả mọi người. Người thương đề trọng điểm của thầy A-nan-đa siêu đẹp. Giả dụ con hoàn toàn có thể thấy được điều ấy nơi thầy A-nan-đa thì nhỏ sẽ thương thầy ấy những hơn.

“Nếu nhỏ thực sự yêu đương thầy A-nan-đa thì con phải giúp thầy ấy thắng lợi được chí nguyện lớn. Thầy A-nan-đa tương tự như một luồng gió mát. Nếu con muốn chiếm hữu và nhốt nó vào trong một cái hộp thì nhỏ không còn tồn tại gió non nữa. Thầy A-nan-đa cũng như một đám mây đàng hoàng trên bầu trời xanh. Nếu con ước ao bắt cùng nhốt đám mây vào hộp khóa lại thì chẳng không giống gì bé giết thầy A-nan-đa, bởi vì con sẽ không thấy được các gì đẹp tuyệt vời nhất nơi thầy. Nếu như con thấy được bởi vậy thì nhỏ sẽ yêu quý thầy ấy nhiều hơn nữa và bé sẽ thương như vậy nào khiến cho thầy A-nan-đa vẫn chính là thầy A-nan-đa, cũng như để mang lại đám mây vẫn luôn là đám mây, ung dung trên khung trời xanh trong.

“Con tránh việc nghĩ rằng chỉ thầy A-nan-đa mới gồm chí nguyện đẹp như vậy. Nhỏ cũng vậy, con cũng có thể có chí nguyện đẹp như thế. Con cũng hoàn toàn có thể sống như thầy A-nan-đa, nếu nhỏ thực sự yêu mến thầy A-nan-đa và thấy được người yêu đề trung tâm của thầy. Con hoàn toàn có thể trở về từ thân cùng thấy rằng trong con cũng có thể có bồ đề tâm, với con rất có thể phát nguyện với thầy A-nan-đa rằng bé sẽ sống ra sao để ngày càng mang đến hạnh phúc cho những người.”

Nghe Bụt nói như thế, người vợ vô thuộc ngạc nhiên: “Con chẳng đáng chi cả. Nhỏ thuộc tầng lớp hạ tiện, con không thể tạo cho ai hạnh phúc được.” Bụt nói: “Có chứ, bé đã làm được rồi. Con đã gồm sẵn trong nhỏ những gì là thật, là lành, là đẹp. Người nào cũng đều như vậy cả, chỉ cần biết trở về với từ thân thì ta có thể tiếp xúc với phần lớn hạt tương tự của chân, thiện, mỹ vào ta, vẫn phát sinh niềm tin và biết chắc rằng ta có thể đem lại niềm hạnh phúc cho không ít người.”

Ma-lăng-già hỏi Bụt: “Dạ thưa, quả thật như vậy sao? Con hoàn toàn có thể xuất gia làm một đàn bà khất sĩ và hỗ trợ cho vô số fan như thầy A-nan-đa sao?” Bụt trả lời: “Được chứ. Nếu con tiếp xúc với đông đảo gì là chân, thiện, mỹ trong nhỏ và khơi dậy trung tâm từ bi trong con thì nhỏ cũng rất có thể như thầy A-nan-đa và làm cho nhiều fan được hạnh phúc.” Được Bụt khai mở tuệ giác, Ma-lăng-già sụp xuống đảnh lễ Bụt. Ma-lăng-già đổi mới một sư cô với tình yêu thương của con gái đã không ngừng mở rộng thành vai trung phong Từ Bi Vô Lượng.

Cũng vào thời Bụt, gồm một vị tỳ kheo thương hiệu là Vaikali. Thầy Vaikali cực kỳ mực bịn rịn Bụt, cực kỳ mực thương Bụt, cơ mà tình yêu quý ấy thật nông cạn. Đối cùng với thầy Vaikali, Bụt là một trong những thiên thần hào quang quẻ sáng chói. Thầy Vaikali hết sức thích được ngồi ngay gần Bụt. Được ngồi gần Bụt là thầy cảm thấy bình an, hạnh phúc, thỏa mãn nhu cầu rồi. Thầy không mấy để trung tâm vào lời Bụt giảng, chỉ chú ý ngắm quan sát Bụt. Thầy ngồi đó, ngay ngay cạnh Bụt nhưng mà chỉ thấy “cái bóng mờ” của Bụt, chỉ thấy 1 phần rất nhỏ dại vẻ đẹp mắt của Bụt. Thầy Vaikali không phát hiện tuệ giác lớn, từ bi mập của Bụt.

Sau một thời gian, thấy thầy Vaikali tu tập vẫn còn đấy yếu kém, Bụt không cho thầy Vaikali mang lại gần và cấm đoán thầy có tác dụng thị trả nữa. Thầy Vaikali nghĩ về rằng mình bị Bụt hắt hủi, Bụt không hề thương bản thân nên có ý định trường đoản cú tử. Bụt biết thế cho nên đã tìm cách cứu thầy Vaikali. Bụt đến chạm chán thầy với chỉ đến thầy thấy rằng tình thương của thầy ko phải là 1 tình thương thâm thúy của một fan xuất gia nhưng mà chỉ là việc luyến ái nông cạn. Bụt vẫn chỉ mang đến Vaikali thấy rằng nằm trong con người thầy là bản tính chân, thiện, mỹ và Bụt khuyên nhủ Vaikali thay do chạy theo các cái đẹp bên ngoài thì hãy trở về tra cứu ra những chiếc đẹp ở phía bên trong mình.

Ban đầu thì ta đắm say một hình hình ảnh đẹp nào đó. Ta ý muốn chiếm hữu, rồi vị vậy mà lại đau khổ. Nhưng sau thời điểm tỉnh ngộ vì nhận thấy rằng hình ảnh ấy chỉ với hư vọng, ta gạt nó quý phái một bên và đuổi theo một hình ảnh khác. Ta cứ rong ruổi như vậy suốt cả cuộc đời, kiếp này thanh lịch kiếp khác, nhưng không lúc nào gặp được đối tượng người dùng đích thực của tình yêu. Dẫu vậy nếu ta gặp mặt được một người luôn luôn vững tin vào bản tính thiện của chính bản thân mình thì ta hoàn toàn có thể coi tín đồ ấy là tấm gương để noi theo với ta hoàn toàn có thể trở về tự thân cùng tiếp xúc với hầu như gì chân, thiện, mỹ vào ta. Lúc ấy ta đang hạnh phúc, và không thể lang thang rong ruổi. Ta hoàn toàn có thể thương yêu tất cả mọi loại chứ không hẳn chỉ một người, cùng với tình yêu quý đó, ta phụng sự cuộc đời không mỏi mệt. Đây đó là những gì Bụt đã có tác dụng suốt cả cuộc đời Ngài: cứu giúp độ và thương yêu tất cả bọn chúng sinh.

Bậc minh sư là người có khả năng chỉ mang đến ta thấy rằng trong ta cũng có một minh sư, cùng ta bắt buộc trở về dựa dẫm bậc minh sư vào ta hơn là bịn rịn một đạo sư bên ngoài, bởi vì một đạo sư phía bên ngoài có thể là 1 trong đạo sư đưa mạo. Một vị thầy chân bao gồm sẽ luôn luôn khuyên ta trở về tiếp xúc với vị thầy trong ta. Nếu quy y cùng với đạo sư vào ta thì ta đã không khi nào thất vọng. Nếu dịp sóng luôn luôn luôn tin cậy vào từ tính là nước thì dịp sóng kia không khi nào thất vọng.

Cũng như bậc đạo sư đích thực chính là ta, đối tượng người sử dụng của tình yêu thực sự cũng đó là ta. Buộc phải biết thương mến chính ta, phải ghi nhận trở về với bản tính chân thật, để thừa nhận diện đa số gì giỏi lành, đông đảo gì là chân, thiện, mỹ trong ta. Rồi lúc ấy ta sẽ rất có thể nhận diện số đông đức tính ấy trong người khác. Lúc đã hoàn toàn có thể nhận diện được tính chân, thiện, mỹ thực thụ trong ta cùng trong tín đồ khác, ta sẽ không còn bị hình tướng phía bên ngoài lừa gạt. Khi thương mến ai, ta có bổn phận nhìn người ấy mà không có tri giác không nên lầm. Thiện đích thực chứa mỹ đích thực với chân đích thực. Đây là tuệ giác tương tức. Điều chân thật luôn luôn luôn đẹp đẽ, việc giỏi lành luôn luôn rất đẹp đẽ. Và phần đông gì đẹp tươi luôn là chân thật, luôn là giỏi lành.

Ta cùng thực tập với người thương, tiếp xúc với chân, thiện, mỹ nơi bản thân sẽ giúp được ta với giúp bao nhiêu người khác. Đây là tuyến đường của Bụt. Dù rằng ta là tín đồ xuất gia, là vk hay chồng, là bạn gái hay bạn trai, thì chớ tự lừa dối mình và lừa dối tín đồ khác, cùng cũng chớ bị bạn khác lừa dối. Ý thức rằng hầu như gì nhưng mà ta vẫn tìm đã có sẵn trong ta, đó là 1 giác ngộ rất lớn. Nhờ vậy mà âu sầu chấm xong xuôi và ta sẽ được hạnh phúc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *