Vợ ơi đừng đi lục manh tinh

Xe vẫn chạy vững đá quý trên đường, bác tài ngồi sinh sống phía trước nghe cuộc hội thoại của hai người đằng sau, góc nhìn không hề gợn sóng li ty chút nào, hiển nhiên đã thành thói quen.

Bạn đang xem: Vợ ơi đừng đi lục manh tinh

Giang Tùy Châu ừ một tiếng, nói: “Vậy đề xuất đưa em về bên sao?”

Không thể làm cho thì nên đưa cô về nhà, tên lũ ông chó này!

Cô tức giận, nâng chân đá bắp chân anh một cú, đá mới một cú vẫn chưa đủ hả giận, lại đá thêm hai cú nữa, công dụng bị anh cố định mắt cá chân.

Giang Tùy Châu rũ đôi mắt nhìn, hỏi: “Thế nào?”

Quan Hề giận dữ nói: “Đến nhà anh, trung ương trạng em ko tốt, không muốn về nhà.”

Tâm trạng ko tốt, yêu cầu đến công ty anh, dẫu vậy lại ko được lên giường.

Kết hòa hợp những vấn đề này lại, Giang Tùy Châu hỏi: “Đến kỳ gớm nguyệt sao?”

Quan Hề trợn mắt, nhưng mà cảm thấy dòng cớ này cũng được, cô thiệt sự không muốn về nhà ngay trong khi này.

“Ừ.”

“Kỳ ghê nguyệt của em bị rối loạn.” Giang Tùy Châu suy xét một chút, lại nói: “Thân thể có khó chịu ở đâu không?”

Quả nhiên là các bạn trai nồng nhiệt của cô, chiếc khác thì ko nhớ được tuy vậy kỳ khiếp nguyệt của cô lại nhớ ví dụ đến như vậy.

“Có lẽ vừa mới đây quá bận bịu đó.” quan liêu Hề xong xuôi khoát gác chân lên đùi anh, “Hôm nay đứng nguyên một ngày, khung hình mỏi quá, lần sau còn gật đầu đồng ý làm phù dâu cho tất cả những người ta thì chắc hẳn rằng em bị điên rồi.”

Giang Tùy Chân buông cổ chân của cô ra: “Thả xuống đi, ngồi yên.”

Quan Hề ko thèm nghe vào tai, thậm chí cô còn tảo ngang người, gác nốt chân còn lại lên người anh. Cô thư thả thoải mái và dễ chịu dựa vào lưng ghế, mở rộng hai chân.

Giang Tùy Châu hé miệng, bên cạnh đó muốn nói nào đó những nghĩ cho tính tình của cô ý đại tè thư này, đến tới hiện thời không hề sợ hãi gì, muốn làm những gì thì làm, nên anh cũng lười công bố tiếp.

Hơn nửa tiếng sau, xe cộ lái vào khuôn viên Gia Lâm.

Chung cư này tọa lạc tại khu vực phồn hoa nhất ở trung tâm thành phố, phần lớn thời gian Giang Tùy Châu đông đảo sống tại đây một mình. Nơi này có rất ít người ngoài đến, ko kể Quan Hề.

Sau lúc vào nhà, quan Hề chiến mã quen đường cũ đi cho phòng quần áo.

Phòng xống áo của Giang Tùy Châu khôn xiết lớn, phía bên trong là rất nhiều bộ quần áo trông nhã nhặn nhưng quý hiếm xa xỉ được bố trí chỉnh tề, cô tìm quần áo ngủ mà mình đã để lại đây, sẵn sàng tắm rửa và ngủ một giấc thật ngon.

Sau khi vào phòng tắm, cô khóa cửa lại, nhìn bao gồm mình vào gương.

Hôm nay quả thật hết sức bận bịu, bận bịu đến nỗi khiến cô rất có thể tạm quên đi phần lớn chuyện phiền lòng. Nhưng từ bây giờ hoàn toàn rãnh rỗi, lại chỉ có một mình trong phòng tắm, một không khí riêng bốn thế này, khuôn mặt nắm kiềm chế trong một ngày của cô ấy chớp mắt cố kỉnh đổi.

Không ai chú ý thấy, nên không nhất thiết phải giả cỗ nữa.

Quan Hề hít sâu một hơi, đông đảo chua xót trong tim ùn ùn kéo đến. Cô cởi quần áo rồi đi vào phòng tắm rửa vòi sen, cô mở vòi vĩnh sen, dòng nước chảy trên làn da mịn màng của cô.

Đã một tháng, cô vẫn cần yếu tiêu hóa nổi chuyện này.

Nhưng thực ra, toàn bộ đều chưa đến mức quá tệ.

Ba cô – quan tiền Hưng Hào cực kỳ cưng chìu cô, ngày đó khi ông biết cô nghe lén đoạn đối thoại của họ và đã biết được chân tướng. Ông ấy nói rằng ông coi cô như 1 đứa con gái ruột mà lại yêu thương, bất cứ là cô đàn bà kia có xuất hiện hay là không thì quan lại Hề vẫn luôn là hòn ngọc quý vào tay ông. Ông sẽ không thay đổi. Cô tin tưởng điều đó, đích thực tin tưởng.

Nhưng cô vẫn cảm thấy khó chịu, bởi vì cô quan trọng quên được dáng vẻ ngày đó của chị em khi kể đến thiếu nữ kia, trong mắt hình như chứa đầy sao nhỏ tuổi vậy.

Quan Hề kiêu kỳ hơn nửa đời nay, lập tức sụp đổ trước biểu cảm kia.

**

Sau khi tắm xong, quan lại Hề mặc xống áo ngủ cách ra. Vừa rồi cô đã lén lút khóc một trận, tuy vậy chỉ trong một lúc thôi, chính vì cô hại Giang Tùy Châu sẽ phát hiện mắt bản thân bị sưng lên.

Cô quan trọng chịu đựng được khi bạn khác phát hiển thị mình đang ở vào trạng thái xui xẻo và thảm sợ như thế.

Giang Tùy Châu vẫn tắm ngừng ở một nhà tắm khác, thời gian Quan Hề cần sử dụng phòng tắm quá lâu, anh quan yếu chờ nổi.

Bây giờ vẫn còn đó sớm, anh nạm đồ nghỉ ngơi nhà, ngồi bên trên sofa xử lí các bước trên Ipad. Nghe thấy tiếng cách chân, anh ngước đôi mắt lên nhìn, vừa bắt gặp bộ đồ gia dụng ngủ trên tín đồ Quan Hề thì đơ cứng ra.

Váy tơ lụa nhị dây, ôm giáp người, để lòi ra những đường cong tha thướt đầy sắc sảo mĩ miều của cô.

Giang Tùy Châu thu hồi tầm mắt, tiếng nói khắc chế: “Không phải sắp đến kỳ kinh nguyệt sao?”

Quan Hề đi mang lại và ngồi xuống bên trên ghế sofa, cân nhắc một chút rồi trả lời: “Ừ?”

“Mặc quần.”

“…Tại sao?”

Giang Tùy Châu lạnh nhạt đáp: “Em mặc điều này thì gồm khác gì với ko mặc, sung sướng đừng để drap trải giường bị nhuộm màu.”

Quan Hề liếc anh một cái: “Sao lại y như không mặc được, anh nhìn em mặc vắt này nên mong mỏi đến lột sạch bắt buộc không?”

Ngón tay suôn sẻ nhẵn sẽ lướt trên screen của Giang Tùy Châu chợt kết thúc lại: “Coi như anh ko cởi, em mặc tính năng này đi ngủ, đến lúc đó đầm cũng tự động hóa bị vén lên.”

Quan Hề nghẹn lời, tứ thế ngủ của cô ý đã đủ phát âm rồi.

Nhưng tự trước đến thời điểm này cô không bao giờ để Giang Tùy Châu chiếm thay thượng phong vào lời nói, vị vậy cô nham hiểm nói: “Drap chóng bị bẩn cũng đều có bắt anh giặt đâu, thật phiền phức.”

“……”

Tới nước này, Giang Tùy Châu cũng không muốn tranh luận gì với cô nữa, anh có thể dự đoán nếu thường xuyên nói nữa, quan liêu Hề có thể tạo ra các loại từ bỏ ngữ hoa hòe lòe loẹt mớ lạ và độc đáo để nhảy lại anh, chính là lí bởi anh không tồn tại thời gian rãnh rỗi để thủ thỉ xàm xí cùng với cô.

Anh tiếp tục làm việc trên Ipad.

Thế nhưng mà khi quan tiền Hề nhìn tầm dáng lười gượng nhẹ cọ thân quen của Giang Tùy Châu, lại cảm xúc có nào đó nhẹ nhàng hẳn.

Đợi tại đoạn này, cố kìm nén trước tên cầm cố thú gồm mặc áo xống này, cô cảm thấy tất cả đều không tồn tại gì nắm đổi.

Quan Hề len lén liếc nhìn anh mấy lần, kế tiếp thì ráng lấy điều khiến từ xa thừa nhận mở TV.

Xem thêm: Kho Phim Hoạt Hình Tom & Jerry 3Gp, Tải Phim Hoạt Hình Tom And Jerry 3Gp

Cô search một bộ phim truyện cũ, nhưng hoàn toàn không thể triệu tập xem. Phim chiếu mang lại một nửa, cô doãi chân va đụng người bầy ông bình tĩnh đang rũ ánh mắt Ipad mặt cạnh, gọi: “Giang Tùy Châu.”

“Ừ.”

“Anh vẫn còn hỗ trợ việc hả.”

“Đúng vậy.”

“Anh dừng một ít đi.”

“Có chuyện gì.” Anh không ngừng lại, vẫn yên tâm xem Ipad.

Quan Hề lại duỗi chân, nhẹ nhàng đẩy anh một chiếc nữa: “Anh cần thiết dừng chút sao, em thấy muộn phiền.”

“Muốn cài đặt gì.”

“…….”

“Cái đồng hồ đeo tay em nói thích hồi tháng trước đang mua, đang ở trong chống kéo trong phòng quần áo tầng hai.”

“Không yêu cầu em muốn nhắc đến cái…….Hả? Đồng hồ treo tay? thời gian nào? Sao anh ko nói sớm.”

Khóe mồm Giang Tùy Châu nhếch nhẹ, anh đặt Ipad sang một bên, quay đầu giữ lấy chân cô, lập tức túm rước cô từ phía sofa bên kia.

“A—–“

Váy ngủ của quan lại Hề thực sự khôn cùng ngắn, bị tóm đem như thế, vải vóc bị cọ trên ghế sofa phải bị cuốn lên hơn phân nửa.

Đồ lót màu trắng lộ ra, siêu mỏng, chú ý sơ qua thì phía bên trong hoàn toàn không có băng vệ sinh.

Giang Tùy Châu ngây người, biết chính mình bị cô lừa. Anh hoàn thành khoát ôm cô bỏ lên đùi mình, tiếng nói trầm thấp: “Em cũng có thể có hỏi anh đâu.”

Mấy thời buổi này cô luôn cân nhắc bậy bạ rằng mình đang mất đi cha mẹ, làm thế nào mà ghi nhớ được chuyện trước kia cô bám lấy anh đòi tải chiếc đồng hồ thời trang đó chứ.

Nhưng nói thì nói thế, nhưng lại mua đã và đang mua rồi, đòi cũng đã đòi rồi, mặc dù sao thì trái đất cũng chỉ số lượng giới hạn có một trăm mẫu thôi.

“Em đi coi một chút.” quan tiền Hề miễn cưỡng lên tinh thần, ý muốn nhảy xuống ngoài đùi anh.

Giang Tùy Châu không làm cho cô leo xuống, thẳng ôm ngang cô sở hữu lên lầu: “Buổi tối rồi xem.”

“Ơ–“

Không chất nhận được cô cự tuyệt, anh ngừng khoát ôm cô trở về phòng.

Khi quan lại Hề bị anh ném thẳng lên giường, cô thở hổn hển, véo má anh: “Có buộc phải tối ni anh tính sẽ cùng em đại chiến trong đẫm huyết không?”

“Làm gì tất cả chuyện em cho tới kì, lý do lại lừa anh.”

“Em tới, bao gồm tới mà!”

Giang Tùy Châu cúi người, ngón tay hạn hẹp dài móc lấy loại quần lót ren trắng cùng nhẹ nhàng kéo ra, giọng nói lạnh nhạt: “Ở đâu cơ?”

“…….”

Lật tẩy tiếng nói dối của cô, anh lại cúi đầu gặm môi cô.

“Ưm—–“

Bọn họ đang ở bên nhau bố năm, tuy nhiên trạng thái trong bố năm này không y hệt như một cặp người tình thực thụ, bình thường đụng thì ít nhưng mà xa phương pháp thì nhiều, chạm chán nhau hầu hết là sinh hoạt trên giường.

Nhưng hai người đã thân quen biết rất mất thời gian rồi.

Khi còn là học sinh thì bố mẹ phía hai bên đã ước ao kết thân cùng với nhau, sự phối kết hợp giữa nhì gia tộc mạnh, trái thực vô cùng thích hợp, vì vậy lúc kia khi ngơi nghỉ trước mặt cha mẹ, họ luôn bày ra vẻ tình cảm rất tốt đẹp nhằm ngụy trang. Thường ngày khi sinh hoạt trước mặt bạn ngoài, Giang Tùy Châu luôn nhường nhịn quan Hề, dáng vóc như loại sẽ chăm sóc, sẽ đứng về phía cô vậy.

Nhưng vào thực tế, thuở niên thiếu, hai tín đồ đều không để ý đến đối thủ là mấy.

Quan Hề khinh nhờn Giang Tùy Châu nguyên nhân là cô cảm thấy tín đồ này quá mức giả tạo. Hằng ngày cứ mang vỏ quấn trên người, cụ thể ngay cả cọng tóc cũng đủ nhằm dụ dỗ khiến người không giống mạo hiểm, cụ mà cứ tỏ ra cao quý lắm, tầm dáng cứ như phật từ bi phổ độ chúng sinh.

Đối cùng với Giang Tùy Châu thì quan lại Hề thừa kiêu căng, ánh mắt cô vẫn ở tuốt bên trên đỉnh đầu <1>, hiển nhiên chính là kiểu đại đái thư cần phải có người cưng chiều chiều, hầu cơm tận miệng. Thời niên thiếu thốn năng động, rỗi tương đối đâu mà lại đi dỗ người khác.

Thời điểm quan lại Hề mười chín tuổi, cô đi du học tập Mỹ. Giang Tùy Châu lớn hơn cô nhì tuổi, cơ hội đó, anh vẫn ở quốc tế học hành được hai năm.

Lúc ấy cô cũng thi đậu cùng một trường đại học với anh, đương nhiên không nên vì anh ở đó mà là trường học tập kia tốt, cô cảm giác xứng với mình.

Nhưng nghỉ ngơi trong mắt bố mẹ phía 2 bên thì bọn họ đó là phu xướng phụ tùy <2>. Chắc hẳn rằng ba mẹ sẽ không thể ngờ rằng, trong hai năm học thuộc trường đó, trong cả mặt mũi đối thủ họ cũng trước đó chưa từng nhìn thấy.

Ở nước ngoài không xẩy ra ai quan liền kề nên trong cả giả bộ họ cũng không muốn giả bộ.

Hai tín đồ chân đúng mực định quan hệ giới tính là sau khoản thời gian Quan Hề về nước, kia là thời điểm cô bước sang tuổi nhị mươi ba.

Ngày đó bọn họ uống chút rượu, khi đó anh là vị hôn phu của cô, vớ nhiên sẽ sở hữu được nghĩa vụ buộc phải đưa cô về. Tác dụng thiên thời địa lợi nhân hòa, dưới chức năng của rượu cồn, ánh nhìn nhìn nhau, cảm giác trào dâng, người trưởng thành và cứng cáp thì nên làm đầy đủ chuyện của bạn trưởng thành.

Sau chuyện đó, bọn họ đã ra quyết định ở bên nhau.

Suy suy nghĩ của nhì người cũng tương tự nhau, mặc dù sao thì trước sau cũng ở mặt nhau, nếu đã vậy thì miễn cưỡng tiến hành trước thời hạn mang lại xong.

Nhưng sau một thời gian ngắn sống bình thường với nhau, còn có một nhân tố trọng yếu đuối khác đã kéo gần khoảng cách giữa cô và anh.

Đó bao gồm là, bọn họ rất hợp với thân thể của đối phương.

Giang Tùy Châu đã được nạp năng lượng mặn, nếm được mùi hương vị, chịu khó vô cùng.

Quan Hề bày tỏ dáng vóc “phật trường đoản cú bi” lúc ở trên giường của Giang Tùy Châu rất hấp dẫn, nói white ra là cô không chịu được nổi cái tầm vóc chó móa kia của anh ý trên giường. Hơn thế nữa cô cũng đề xuất thừa nhận, chữ chén bát của anh với cô không hợp, tuy vậy chuyện sinh sống lại khôn cùng hài hòa.

Người trưởng thành mà, phù hợp với góc nhìn này cũng rất quan trọng đấy.

“Vừa nãy rầu rĩ chuyện gì?” mồ hôi nhễ nhại, Giang Tùy Châu cúi tín đồ hỏi nhỏ bên tai cô.

Hơi thở quan lại Hề rối loạn, đáy mắt ẩn chứa một tầng hơi nước: “….Cái gì?”

“Không nên ở phòng khách em nói cảm xúc hơi phiền chán sao?”

Quan Hề nghĩ về đến, cô phân vân chốc lát, rồi rước tình cảnh kinh sợ nhất trong giả tưởng của cô ấy ném qua trên bạn anh: “Không có gì. À….Chính là……Giang Tùy Châu, nếu bao gồm một ngày anh trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, anh phải làm sao bây giờ?”

Giang Tùy Châu nhìn cô bằng ánh mắt buồn lo vô cớ: “Không tất cả chuyện đó.”

Cô nhìn về phía anh, quấn đem anh: “Em nói là ví như như thôi mà.”

Giang Tùy Châu bị động tác của cô ý làm rối loạn tiết tấu, anh chậm trễ lại, há miệng hỏi: “Nếu như…..Không phải còn có em sao?”

“Em?”

Bởi bởi vì ham muốn đang chiếm hữu, Giang Tùy Châu cũng không tồn tại lòng nói lời chơi giỡn: “Đem bán các chiếc túi và đồ anh thiết lập cho em đi rồi đưa tiền trả lại anh là được.”

Quan Hề bị sự thật dọa sợ, trố mắt mắng: “…..Anh đang xuân thu ở mộng à <3>!”

__

<1> Ý ổng bảo là chị quan lại Hề toàn nhìn cao, không chú ý xuống, dạng như sang chảnh và kiêu sa ý.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *